[Hiện đại] Mạt thế nữ phụ thành hắc hoá

Tên truyện: Mạt thế nữ phụ thành hắc hoá
Tác giả: Vũ Trung Thần
Thể loại: mạt thế, nữ phụ văn, ngôn tình hiện đại.
Edit: Team Lâm Nguyệt

Văn án:

Trương Duyệt mơ một giấc mơ, mơ thấy thế giới bọn họ biến thành mạt thế tang thi dị thú hoành hành, tàn khốc vô tình. Cô bị bạn tốt phản bội, bạn trai vứt bỏ…
Nên sau khi tỉnh mộng, việc đầu tiên của cô là ném tra nam tiện nữ ra khỏi nhà. Sau đó bí mật chuẩn bị cho mình một ít vật tư, dẫn theo đoàn đội đầu nhập vào lão ba…

“Tang thi tới rồi!!!” Có người thét lên.

Trương Duyệt nghe xong, lập tức sắn tay áo chuẩn bị xông lên đại chiến.

Con trai của lão ba thấy thế, mày cau lại. Lao tới chỗ Trương Duyệt muốn xách cổ áo kéo cô lại. Sắc mặt không vui nói: “Không ai giết tang thi sao? Cô vội vã xông lên làm gì?”

Trương Duyệt:… Mắc mớ gì đến nhà ngươi? Cút đi!

Mục Lục

Chương 1 • Chương 2 • Chương 3 • Chương 4

Chương 5 • Chương 6 • Chương 7 • Chương 8

[Kim Tiêu] Chương 4


Chương 4: Chuyện cũ
Edit: Thượng Quan Trân Tuệ
Beta: Thượng Quan Minh Lục



Thời gian nghỉ trưa của Diệp Quân khá eo hẹp, vì vậy Tiêu Ngạn chọn ở tại một căn nhà lân cận gần đó, tìm đươc một căn miễn cưỡng xem như xó xỉnh thanh tịnh cũng ở trên lầu. Sau khi gọi cơm xong, rất nhanh liền được mang tới, hai người ngồi đối diện nhau, im lặng nhìn chỗ cháo trước mắt, không biết nên mở lời từ đâu.

Năm nay Diệp Quân 28 tuổi, bảy năm đó coi như là một phần tư cuộc đời rồi. Cô cùng Tiêu Ngạn Thành năm ấy nói chuyện yêu đương thời gian cũng khoảng một năm. Dùng bảy năm đó đến giết chết một năm kia, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?

Thời gian trôi đi nhanh như chớp mắt, cuối cùng cho tới ngày hôm nay, cô đã có thể lãnh đạm và đủ tỉnh táo để đối mặt với Tiêu Ngạn Thành. Cô ăn một hớp cháo, nhẹ nhàng nói:

“Hôm nay anh đã giúp tôi, cảm ơn.”

Lúc ấy, cô được anh bảo vệ nên mới phát hiện ra tấm thủy tinh cường lực đằng sau đã bị đánh nát, nếu như lúc ấy cô không lảo đảo quay lại, sợ là hậu quả khôn lường rồi.

“Không có gì”

Tiêu Ngạn Thành nắm chặt chiếc thìa, anh không ăn cháo, ngưng mắt nhìn Diệp Quân trước mặt. Ánh mắt của anh khiến cô cảm thấy không thoải mái.

“Thật xin lỗi vì hôm qua đã đánh anh”

Ánh mắt u ám của anh ta thâm sâu mơ hồ, lại nồng nhiệt khiến Diệp Quân nhìn không hiểu, như lửa nóng bị đè nén. Bỏi vì bị kiềm chế, nên khi bộc phát lại càng mãnh liệt, khiến cô khó chịu nhíu mày.

“Không sao”

Tiêu Ngạn Thành trầm giọng đáp: “Thật ra em không cần nói xin lỗi, cũng không cần nói cảm ơn. Trước kia đã vậy, sau này cũng cứ thế đi.”

Vĩnh viễn, vĩnh viễn không cần… Đây là Tiêu Ngạn Thành nợ Diệp Quân. Diệp Quân nghe vậy thì cười một cái, không biểu lộ cảm xúc chút nào.

“Anh không cần phải nói nhiều như vậy.”

Cô nhìn thẳng vào khuôn mặt cương ngạnh của Tiêu Ngạn Thành, lãnh đạm nói: “Chúng ta không có sau này.”

Quá khứ hôm nay, sau bữa ăn này, cô hi vọng hai người sẽ trở thành người dưng, như hai đường thẳng song song không tương gia điểm nào vậy. Cô hi vọng người này triệt để biến mất khỏi đời mình. Tiêu Ngạn Thành không nói gì, lẳng lặng cúi đầu nếm một ngụm cháo.

“Đôi vợ chồng thai ngoài tử cung chiều qua chịu nhập viện rồi đúng không? Hiện tại không sao chứ?”

Để thoát khỏi không khí ngột ngạt này, cuối cùng anh cũng tìm được môt đề tài bàn luận. Có vẻ đây cũng chính là chủ đề mà Diệp Quân hứng thú: “Là anh?”

Cô ngẩng đầu lên, có chút bất ngờ nhìn về phía anh. Cô biết hôm qua đôi vợ chồng có thai ngoài tử cung kia có trở về làm thủ tục nhập viện, nghe người ta nói hình như có người phổ cập khoa học Baidu cho họ một phen. Lúc ấy, mọi người còn đùa rằng, Baidu còn có quyền uy hơn so với bác sĩ bọn họ, về sau người bệnh có thể dùng Baidu mà khám bệnh rồi. Tiêu Ngạn Thành giải thích: “Vừa vặn gặp phải, nghe nói bọn họ có ý muốn khiếu nại em, cho nên mới nhiều lời vài câu.”

Diệp Quân ngưng lại một chút, chau mày hồi lâu rồi mới đáp: “Kỳ thưc anh nói đúng, Baidu so với bác sĩ chúng tôi còn đáng tin hơn, đây đúng là một chuyện để người ta châm chọc. Nhưng lại không thể không công nhận sự thật này.”

Tiêu Ngạn Thành nhìn ánh mắt có chút bất đắc dĩ của cô, liền an ủi: “Baidu không thể chẩn bệnh, chỉ có thể tìm kiếm thêm trên mạng thôi, có bệnh thì phải đến bệnh viện.”

Diệp Quân nhìn sang bàn bên cạnh, phía trên dán mã quét đơn quảng cáo, không nói lời nào. Tiêu Ngạn Thành biết hẳn là cô lại chú ý vào chuyện vặt rồi.

“Dù có thế nào đi chăng nữa, kết quả hiện tại tốt rồi. Cuối cùng họ cũng chịu nhập viện, hơn nữa lại lựa chọn bệnh viện các em.”

Tiêu Ngạn Thành thử nói thông chuyên này: “Lúc đầu bọn họ không tin, sau khi biết rồi liền tin.”

“Là tôi sai rồi”

Diệp Quân đột nhiên mở miệng: “Baidu so với chúng ta còn đáng tin hơn, bởi vì Baidu còn có nhân tính, tùy thời có thể cho họ đáp án mà họ muốn. Bọn họ không hiểu thai ngoài tử cung, cũng nghe không hiểu thuật ngữ chuyên ngành, bọn họ cần người có phương thức khái quát hình tượng sinh động, hoặc là thân thiết nói cho họ biết mang thai ngoài tử cung rốt cộc sẽ ra sao”

Chẳng qua là cô không làm được mà thôi. Bệnh viện Đệ Nhất trong top 3 viện của thành phố B, trong đó khoa sản là xếp hàng trước tiên. Mỗi ngày số thai phụ đến khám ở sản khoa có số lượng vô cùng lớn, ít thì bảy tám chục người, nhiều thì hơn tram, thường xuyên phải tăng giờ làm việc khám bệnh. Chia bình quân thì mỗi một bệnh nhân trung bình có thời gian chưa đầy tám phút, theo thông lệ bao gồm hỏi thăm tình trạng, kiểm tra tài liệu, kiểm tra các loai bên trong tâm thai, trước thời gian sinh kiểm tra giấy tờ, viết hồ sơ bệnh lý.

Đây là những trường hợp thông thường, nếu gặp phải một ca rắc rối đương nhiên sẽ tốn nhiều thời gian hơn. Ở cường độ làm việc cao như vậy, bác sĩ thông thường xác thực không được như Baidu, hỏi đến liền kiên nhẫn quan tâm, càng không thể khái quát hình tượng sinh động, phổ cập khoa học giải thích đối với nhân hoàn toàn không hiểu biết gì, cũng không có sự tín nhiệm.

Cô có chút nuốt không trôi, nhìn chằm chằm chén cháo, trầm mặc hồi lâu, sau cùng nói: “Tôi cảm thấy tôi đã làm hết sức rồi, nhưng tôi làm vẫn chưa đầy đủ, nói đại do cường độ công việc cao, chẳng qua là lý do mà thôi.”

Chuyện thai ngoài tử cung này, nếu như không phải nhờ Tiêu Ngạn Thành, có lẽ sẽ không quay lại, thậm chí có thể xảy ra chuyện. Nếu nói như vậy, cô tất nhiên không thể an lòng. Ở trong chuyện này, cô làm vẫn chưa tới nơi tới chốn.

Tiêu Ngạn Thành nhìn thấy bộ dạng này của cô, thật sự không đành lòng, lập tức nhắc nhở: “Ăn cơm trước đi, không còn nhiều thời gian nữa, ăn cơm mới có sức làm việc chiều nay.”

Diệp Quân ngẫm lại thấy cũng phải, bụng quả thật đói, liền cúi đầu ăn cơm. Tiêu Ngạn Thành nhìn bộ dạng lúc ăn cơm của cô, búi tóc mặc dù bới cao, một lọn tóc tán loạn lạc bên cạnh tai, da dẻ trắng như tuyết, lọn tóc kia liền nhu thuận vương lại trên làn da mịn màng bên tai.

Anh liền không nhịn được mà nghĩ lại, Diệp Quân của bảy năm trước hình dáng thế nào? Độ dài mái tóc cũng không khác là bao, chỉ có điều khi đó cô buộc tóc đuôi ngựa, ôm cánh tay anh đi trên đường, nụ cười rạng rỡ tươi tắn.

Đang nghĩ thì đột nhiên Diệp Quân ngẩng đầu hỏi: “Sao hôm nay anh tới bệnh viện?”

Cô biết ngày hôm qua anh đi cùng thai phụ kia đến, nhưng hôm nay nhìn không giống vậy. Cuối cùng đem chuyện đi cùng thai phụ không có chút ý nghĩa đạo lý nào này nói tới. Nhắc lại chuyện này, Tiêu Ngạn Thành mới nhớ ra lý do mình đến tìm Diệp Quân.

“Thai phụ hôm qua thật ra là hôn thê của bạn anh” Tiêu Ngạn Thành hơi trầm ngâm, giải thích: “Anh và cô ấy tuyệt đối không có quan hệ gì, bọn anh cùng nhau gây dựng sự nghiệp, vào sinh ra tử.”

“Ừm ừm?” Cô khẽ nhíu mày, trong lòng vẫn còn một tia giễu cợt. Vị hôn thê bạn vào sinh ra tử ư?… Anh chỉ đến đỡ đần kiểm tra sức khỏe sinh sản thôi à? Thứ lỗi cho cô, đọc sách nhiều quá nên trí tưởng tượng còn hạn chế.

“Cô ấy là Cố Tinh Tinh, muốn nhập hồ sơ của bệnh viện Đệ Nhất” Tiêu Ngạn Thành khẽ cắn răng nói ra mục đích của mình: “Vì vậy nên mới muốn tìm em xin chỉ dẫn.” Diệp Quân im lặng nhìn anh.

Chuyện cho tới bây giờ, cô dĩ nhiên hiểu mục đích của anh rồi. Hôn thê của bạn anh ta muốn bệnh viện nhập hồ sơ, cần biết cách thức nên anh ta đến tìm mình.

Khi biết được chuyện này, trong lòng cô nhất thời dâng lên một cỗ không nói ra được mùi vị gì. Châm chọc? Khôi hài? Phẫn nộ? Có lẽ đều không phải. Anh ta làm vậy cũng dễ hiểu thôi. Không phải sao? Dù gì bây giờ nhập hồ sơ cũng khá khó khăn, nhiều thai phụ muốn dùng quan hệ để chen vào Đệ Nhất. Cô chỉ cảm thấy giờ đây mình thật ngốc. Vừa rồi trong long cô còn có chút cảm kích hoặc là nói cảm động hắn, cuối cùng lại xảy ra loại chuyện gì đây? Không ngờ bảy năm trôi qua, vậy mà cô vẫn hướng về phía hắn tự mình đa tình. Hắn căn bản là có mục đích nên mới tới, là vì có việc mới tìm đến cô. Diệp Quân trong nháy mắt đầu đầy sáng tỏ, càng thấy rõ con người của Tiêu Ngạn Thành trướt mắt: “Ngày sinh dự kiến của cô ấy là khi nào?”

“Cô ấy đã mang thai năm tuần. Ngày sinh dự sinh là sau tuần 35.” Diệp Quân nhanh chóng tính toán: “Ngày dự sinh là 1 tháng sau à? Bệnh viện chúng tôi giường bệnh 1 tháng tới không còn, không thể nhập hồ sơ nữa.”

“Không còn cách nào nữa sao?” Diệp Quân nghe thấy vậy liền nhíu mày rồi cười: “Còn chứ, thai phụ nguy cấp, trân quý mà, có thể vào trường hợp ngoại lệ chiếu cố.”

Ba mươi lăm tuổi trở lên, đồng thời có các biến chứng khác thường hoặc là thai phụ nguy cấp, mang thai qua ống nghiệm coi như là trân quý, đều là những trường hợp đặc thù, có thể đặc biệt chú ý. Tiêu Ngạn Thành tự hiểu, Cố Tinh Tinh không thuộc phạm vi hai trường hợp đặc biệt được chiếu cố kia.

“Không còn cách nào khác sao?”

“Không có.”

Diệp Quân trả lời ngắn gọn mà vô cùng sáng tỏ, không khoan nhượng chút nào.

Tiêu Ngạn Thành trầm mặc giây lát, không nói gì nữa: “Không sao, anh lại đưa cô ấy tìm hiểu một chút các bệnh viện khác vậy. quả thực không đến bệnh viện tư nhân được.”

“Có thể.”

Diệp Quân không nói gì thêm. Lúc này đã dùng bữa xong, cô đứng dậy định rời đi.

“Đúng rồi, còn một vấn đề nữa anh muốn hỏi em?”

“Mời nói”

Cô hiện tại không muốn cùng hắn dông dài them một chút nào nữa.

“Người lần trước, là bạn trai em à?” Diệp Quân nghe thấy vậy, có chút bất ngờ ngẩng đầu nhìn hắn. Người hắn muốn nói chính là Điền Vân Việt. Đây là hết chuyện để nói, hắn liền đề cập tới Điền Vân Việt sao?

Tiêu Ngạn Thành nhìn biểu cảm kia của Diệp Quân, cho là động tới chuyện không vui của cô, cau mày, ấm giọng nói: “Loại giấy vụn này, em không cần phải để trong lòng.”

Ai mà biết còn chưa nói hết câu, Diêp Quân liền đánh gãy lời hắn: “Tiêu Ngạn Thành, ý anh là sao?”

Diệp Quân không thể nào tin được hắn có thể thốt ra những lời này. “Đúng vậy, đó là bạn trai tôi, anh ta đã gây ra chuyện có lỗi, không sai, anh cũng đã thấy. Nhưng mà dù vậy thì sao? Bạn trai tôi dù có phạm sai lầm, đó cũng là bạn trai của tôi, không tới phiên anh lo chuyện. Còn bạn trai tôi là người như thế nào, anh quản được sao? Hơn nữa, anh nghĩ anh tốt đẹp hơn hắn ta lắm à?”

Nói xong lời này, Diêp Quân liền quay người dứt khoát rời đi. Cái gọi là bạn trai cô, thực chất đã sớm bi cô xóa khỏi Wechat, số điện thoại cũng triệt để chặn rồi. Nhưng đó cũng không phải lí do mà Tiêu Ngạn Thành đề nghị tiếp tục bình luận với cô. Dù sao chỉ cần là lời đề nghị bình luận, thậm chí an ủi đến từ hắn, cô hết thảy chẳng lạ gì nữa. Tiêu Ngạn Thành dõi mắt nhìn theo bóng lưng Diệp Quân nhanh chóng rời đi, nhìn bóng dáng vô cùng nhỏ bé giữa dòng ngựa xe qua lại của cô sau khi xuống lầu, hắn trầm mặc hồi lâu, chậm rãi rút ra một điếu thuốc.

[Kim Tiêu] Chương 3

Chương 3: Anh hùng cứu mỹ nhân.

Edit: Thượng Quan Khinh Nhu

Beta: Thượng Quan Minh Lục


Tiêu Ngạn Thành nhìn cặp vợ chồng mặc quần áo dính đầy bùn đất, cũng đã đoán được đại khái chuyện gì xảy ra. Có lẽ hai người này là nông dân nhập cư vào thành phố làm công, không có thẻ bảo hiểm y tế. Sau khi khám bệnh ở Bắc Kinh về, họ không thanh toán nổi nhiều tiền, bây giờ nghe đến việc phải nằm viện phẫu thuật, đối mặt với số tiền viện phí khổng lồ nọ, theo bản năng liền cảm thấy bác sĩ muốn lừa tiền của bọn họ.

Hai người thậm chí còn về quê, hỏi xem phẫu thuật cần bao nhiêu tiền, trong lòng đại khái đã hiểu ra chút ít.

Vì thế, lúc Tiêu Ngạn Thành đi qua chào một tiếng, cố ý trò chuyện vài câu khách sáo, đã nhanh chóng hiểu toàn bộ câu chuyện, thậm chí còn được đôi vợ chồng trẻ tuổi tín nhiệm:

“Anh à, anh nói xem giờ chúng tôi phải làm sao?” Khuôn mặt của chồng thai phụ này đầy vẻ chân chất: “Bọn họ lừa chúng tôi phải không? Chúng tôi có nên gọi 315 không?”

Tiêu Ngạn Thành ho một tiếng, cố tình nói: “Gọi 315 cũng vô ích, 315 là đường dây nóng của người tiêu dùng, không phải tranh chấp chữa bệnh. Giải quyết tranh chấp y tế phải đến bộ phận liên hệ bác sĩ-bệnh nhân của bệnh viện, có điều, tôi vẫn phải nói, vấn đề này thật sự nên nằm viện, nếu không sẽ rất nguy hiểm.”

Vừa nói anh vừa lấy điện thoại di động ra, hạ giọng: “Hai người nhìn đi, mang thai ngoài tử cung rất nguy hiểm, thấy không? Ở đây viết này.”

Chồng thai phụ nhìn qua, đau lòng lấy điện thoại của mình ra bắt đầu tìm kiếm, càng tìm kiếm càng sợ đến kinh hồn bạt vía, trên mạng cái gì cũng có.

“Mang thai ngoài tử cung thật sự có thể tử vong!”

Thai phụ kia nghe được lời này, không biết là đúng lúc hay do tác dụng tâm lý, bỗng nhiên cảm thấy đau tức bụng, cảm giác đau nhức vừa tới sắc mặt đã trắng bệch, một giọt mồ hôi lớn rơi xuống: “Không ổn, không ổn, em đau…”

Chồng thai phụ thấy thế nhất thời trở nên luống cuống: “Này anh, xem xem, bây giờ phải làm sao đây?”

Tiêu Ngạn Thành vội vàng quyết định: “Nhập viện, nhanh nhập viện, không phải trong tay anh có phiếu nhập viện sao? Bây giờ còn quan tâm giàu nghèo gì nữa, bảo vệ tính mạng mới là quan trọng!”

Chồng của thai phụ: “Đúng đúng đúng! Ai…Mau chóng nhập viện!”

Thai phụ cuối cùng nhập viện trong tình trạng khẩn cấp, về phần chuyện tiếp theo như nào, Tiêu Ngạn Thành cũng không biết.

Anh cứ tiếp tục như vậy chờ ở hành lang bên ngoài phòng khám, vì theo anh quan sát thì bác sĩ sẽ có một tiếng rưỡi nghỉ ngơi vào buổi trưa. Trong thời gian nghỉ trưa này, các bác sĩ sẽ xuống tầng rồi ra nhà ăn phía sau mua cơm. Tiêu Ngạn Thành quyết định đứng đây chờ Diệp Quân. Nhưng anh đợi mãi, thấy rất nhiều chiếc áo blouse trắng khác đi qua, chỉ không thấy mỗi Diệp Quân.

Suy nghĩ hết các trường hợp, anh hơi nhíu mày. Đây là… Không ăn cơm?

Ai mà biết đúng lúc đang nghĩ ngợi thì liền nghe thấy tiếng bước chân, Diệp Quân mặc áo blouse trắng từ cầu thang đi xuống. Cô tháo khẩu trang ra để lộ khuôn mặt dịu dàng, vầng trán sáng bóng đầy đặn, chiếc cổ thanh lịch trắng nõn. Khi thấy Tiêu Ngạn Thành, vẻ mặt cô không có biểu tình gì, bình tĩnh liếc mắt một cái rồi bước qua. Bộ dạng giống như không quen biết Tiêu Ngạn Thành. Tiêu Ngạn Thành tháo chiếc mũ màu trắng trên đầu xuống, thời điểm cô đi ngang qua chóp mũi mình, lên tiếng:

“Em chưa ăn cơm? Có thể cùng nhau ăn cơm không?”

“Xin lỗi, tôi không có thời gian.” Giọng điệu Diệp Quân lạnh lùng.

“Ăn fastfood sẽ không làm chậm trễ thời gian của em, không phải em có một tiếng rưỡi nghỉ ngơi rồi mới tiếp tục khám bệnh sao? Bây giờ còn nửa tiếng nữa, vẫn kịp.”

“Tôi không đói.” Nói xong cô đã đi tới khúc cua cầu thang.

Tiêu Ngạn Thành vội vàng đuổi theo: “Em còn chưa ăn cơm, sao lại không đói?”

Diệp Quân không nói nên lời, cô xoay người, nhìn về người đằng sau: “Ngại quá, đúng là tôi đói, nhưng nhìn thấy anh, tôi liền chẳng còn khẩu vị gì muốn ăn.”

Tiêu Ngạn Thành không biết nói gì. Diệp Quân xuống tầng. Tiêu Ngạn Thành nghe tiếng bước chân trong hành lang vọng lại, không nhịn được giơ tay lên sờ vào mặt mình một cái. Chỗ bị Diệp Quân đánh giờ đã hết đau, có điều anh luôn nghĩ tới cảm giác lúc cô đánh mình. Thật ra, anh ngược lại hy vọng, cô cứ xông lên cho mình vài cái tát như vậy.

Buổi chiều tiếp tục khám bệnh, Diệp Quân gặp phải một chuyện phiền phức. Có một bệnh nhân do cô phụ trách kiểm tra sản khoa từ đầu tới cuối. Bây giờ sinh xong, kết quả là một vết bớt lớn màu đen bao phủ nửa người đứa trẻ, trước ngực và nửa gương mặt đều có. Lúc này, thai phụ và người nhà thai phụ tức giận, cho rằng đây là trách nhiệm của bệnh viện, từ sáng sớm đã tới ồn ào gây rắc rối.

“Chúng tôi chưa khám thai à? Chúng tôi đã làm tất cả các cuộc kiểm tra mà bệnh viện các người yêu cầu! Chúng tôi đã tiêu rất nhiều tiền, hết siêu âm lại lấy máu, bây giờ đứa trẻ sinh ra bị như thế, các người lại bảo các người không có trách nhiệm? Mả cha các người, các ngưòi không có trách nhiệm à?”

“Đừng nói những lời vô nghĩa với họ làm gì, để họ nói xem chuyện này giải quyết thế nào, nếu không tôi sẽ lên mạng nói bệnh viện hàng đầu lại đỡ đẻ có vấn đề.”

Tất cả người nhà của sản phụ đều tới, dì bảy dì tám đều tới, tụ lại một chỗ mồm năm miệng mười, có vài người nói đạo lý, có vài người vừa tới đã trực tiếp mắng chửi. Lúc này, những bác sĩ khác còn chưa đến, Diệp Quân cùng trưởng khoa Tôn Kiền vừa tới đã cùng nhau đi trấn an người nhà sản phụ.

Trưởng khoa sản Tôn Kiều nói đến mức miệng đắng lưỡi khô: “Các vị, hy vọng mọi người yên lặng một chút. Phương pháp kiểm tra của chúng tôi chủ yếu thông qua xét nghiệm máu và siêu âm. Máu không thể nào phát hiện vết bớt, hình ảnh siêu âm chỉ giúp nhìn ra chất liệu, mật độ, hình dáng và chủng loại, không thể biệu hiện màu da. Siêu âm chỉ có thể mô phỏng hình ảnh, không thể thấy được màu sắc, chúng tôi không thể phát hiện vết bớt.”

Diệp Quân cũng giải thích: “Tờ siêu âm của chúng tôi đã được Thượng Đô kiểm tra, phía trên có liệt kê những mục có thể và không thể kiểm tra, vết bớt không thuộc phạm trù siêu âm có thể nhìn ra.”

“Vậy các người có thể kiểm tra cái gì? Nói những lời này cũng vô dụng, bây giờ phải làm sao? Chúng tôi sinh ra một đứa trẻ đen sì, cô bảo chúng tôi phải làm sao đây? Tài thật?”

Đối phương người đông thế mạnh, xô đẩy về phía trước đến mức nghẹn thở.

Diệp Quân vội vàng nói: “Chúng tôi cũng không cảm thấy dễ chịu gì khi xảy ra chuyện như vậy, việc này chúng tôi sẽ sử dụng tất cả nguồn lực để cùng nhau giải quyết vấn đề. Tiếp theo chúng ta có thể mời bác sĩ khoa trẻ sơ sinh và bác sĩ khoa da liễu cùng nhau hội chẩn để xem xét vấn đề của cái bớt này.”

Có điều, những lời này của Diệp Quân chẳng thể lọt vào tai người nhà của sản phụ, bọn họ kích động, xô xô đẩy đẩy, muốn gây rắc rối, thậm chí còn có một số người tiến lên đẩy người.

Y tá và bảo vệ bệnh viện nhanh chóng lao vào, hiện trường trở nên náo loạn.

Thời điểm Tiêu Ngạn Thành chạy đến, đúng lúc nhìn thấy một người đàn ông cao lớn giơ tay nắm vào bả vai của Diệp Quân. Diệp Quân mặc áo blouse trắng, bả vai gầy nhỏ, bị người đàn ông nắm lấy bả vai đẩy một cái, không khác gì con gà con bị người ta bóp cả. Y tá xung quanh sợ hãi hét lên, có người muốn xông tới giúp đỡ Diệp Quân nhưng không kịp. Đầu óc Tiêu Ngạn Thành còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã lao ra. Đầu tiên, anh nhanh nhẹn đỡ lấy thân hình lảo đảo suýt chút nữa bị quăng ngã xuống đất như một bao cát của Diệp Quân, sau đó thuận tay ném bay người đàn ông cao lớn kia.

Xung quanh nhốn nháo đủ loại thanh âm cãi vã, khuyên can, mắng chửi. Diệp Quân thấy đầu óc mình nặng trịch, cô được một đôi tay mạnh mẽ bảo vệ, tựa sát vào lồng ngực vững vàng của người nọ.

Hơi nóng xông vào mũi, cô hoảng hốt ngẩng đầu, thấy một đôi mắt sâu thẳm rất đỗi quen thuộc, đong đầy lo lắng cùng ần cần đang nhìn mình.

Giống hệt như bảy năm trước.

[Sư huynh] Chương 14

Chương 14: Sư huynh bắt đầu chỉ huy

Edit: TQTN

Beta: Nguyệt Nương


Lúc này, bên tai truyền tới một giọng nam vừa thanh nhã vừa rõ ràng, hơi trầm thấp: “Nếu như vẫn không đánh thắng thì mọi người giải tán đoàn đi.” Lạc Dương nói trước.

Tụ Tử Sam Sam lần đầu tiên nghe thấy tiếng nói của sư huynh. Quả đúng là tiếng như người vậy, rất thận trọng khiến cho người khác có cảm giác an toàn.

Thanh âm thanh nhã, rõ ràng cùng lời nói ngắn gọn nghe rất thoải mái.

” Ly Kinh reset kĩ năng Trường châm tiện xạ, cho T chính bộ Phùng Châm.” Lạc Dương dừng một lúc, “Tụ Tử, muội chuyển lại kỳ huyệt thành buff aoe đi.”

“Đội trưởng, đánh dấu cho tôi một điểm.” Lạc Dương không chỉ đánh ký hiệu chùm sáng số 1 trên mặt đất, mà còn đánh dấu cho chủ T Thiên Sách một điểm đỏ. “Tôi chuẩn bị mở boss, mọi người nhanh tay đánh chết.”

“Mọi người tập hợp tại điểm số một, T chính mở boss.”

“Chuẩn bị nhảy lùi, nhảy lùi.”. Mỗi lần ném chùy, Lạc Dương đều nhìn kỹ năng đếm ngược, dự đoán kế sách nhảy lùi, hơn nữa còn tính toán thời gian tốt để nhảy lùi cho Tụ Tử Sam Sam.

“Bắt đầu chuyển hỏa chùy tầm xa. Chuẩn bị Nữ Oa, mở Thiên Điệp, không được dừng Cổ Hoặc.” Lạc Dương nói ngắn gọn nhưng rất chính xác. Hơn nữa ngoài chuyển hỏa ra thì những lời khác gần như chỉ nói cho Tụ Tử Sam Sam vậy.

“Sau khi hiến tế rắn có thể buff thêm được một chút, Thiên Điệp sau khi hiến tế cũng dùng được.” Dưới sự chỉ đạo của Lạc Dương sư huynh, Tụ Tử Sam Sam mới dần phát hiện, ban đầu tưởng rằng đánh full DPS sẽ càng nguy hiểm tới tuyến máu, không ngờ lại có thể ổn định.

Đây mới là một đoàn dẫn tân thủ tiêu chuẩn, dạy kĩ từng động tác một, mỗi khẩu lệnh đều mang âm hưởng tấn công. Tụ Tử Sam Sam mười phần bội phục sự chỉ huy toàn đoàn của Lạc Dương sư huynh, thế mà vẫn còn có thể quan tâm chỉ bảo cho cô. Vừa chỉ huy, vừa đánh, vừa hướng dẫn, một lúc làm 3 việc mà không hề hoảng.

Quan trọng nhất chính là nhờ Lạc Dương sư huynh ân cần chỉ dẫn, Tụ Tử Sam Sam đại khái cũng có thể hiểu được cách đánh.

Rất thuận lợi, cả đoàn full DPS không chết mà đánh một mạch qua Boss 3. Đây quả là một tát đánh vào mặt đội trưởng Khanh Kỷ bốp bốp bốp. Thậm chí DPS của Lạc Dương còn đứng nhất toàn đoàn, không chút nào vì vừa chỉ huy vừa dẫn dắt người mới mà bị hạ xuống. Đối với sự chỉ bảo một mạch của sư huynh, Tụ Tử Sam Sam thật cảm động muốn khóc, đó là vì cô không trở thành quả tạ nữa rồi, cô cũng không mang tiếng kéo sư huynh xuống hố.

[ Chat mật ] Bạn nói với Lạc Dương: Thật cảm tạ sư huynh!

[ Chat mật ] Lạc Dương nói với bạn: Huynh chỉ muốn đi để reset phó bản thôi.

Quyền phân phát trang bị vẫn còn thuộc về Bích Điệp. Lúc đầu Lạc Dương cũng không có ý chỉ huy, nhưng Tàng Kiếm Khanh Kỷ một mực không chịu tiếp tục chỉ huy, nếu không thì giải tán đoàn cho nên Lạc Dương đành phải tiếp tục chỉ huy. Chính anh ban đầu không thích có đầu không cuối, nhất là từ lúc mới vào đoàn thấy Tàng Kiếm Khanh Kỷ có thái độ như vậy, với những người khác cũng không mấy thân thiện. Biết rõ Tụ Tử Sam Sam lần đầu tiên đánh phó bản, nhưng thái độ đối đãi với người mới và cách hòa giải khi đánh không qua như vậy, không phải tố chất của một đoàn trưởng nên có.

Lạc Dương lại một lần nữa đánh dấu mấy ký hiệu trên mặt đất, nói qua một chút cho Tụ Tử Sam Sam về lối đánh, Boss 4 chuẩn bị bắt đầu đánh.

Boss 4 Đạm Thai Khô Hỏa

Boss này tay dài rất dễ đánh, chỉ là truyền một chút Khô Hỏa, ngoài phụ trách lượng máu của T chính còn phải đặc biệt chú ý lượng máu của người trúng Khô Hỏa. Cho nên Tụ Tử Sam Sam vẫn tiếp tục buff aoe.

Có điều muốn đánh Boss này tay ngắn phải cực kì để ý.

Đoàn đội sẽ phải chịu mỗi 35s một lần Cốt Lao, người bị khóa vào Cốt Lao sẽ bị rơi máu cho đến khi Cốt Lao bị Phá vỡ hoặc người đó chết. Boss sẽ hướng bên trái, đằng trước, bên phải, phía sau hắn thả ra 4 quả cầu màu lam. Nếu chạm vào một người chơi, thì người chơi gần đó 3 thước cũng sẽ bị Cốt Lao khóa lại. Cho nên, coi như cận chiến không thể tham gia dame Boss rồi, nhất định không thể đánh Boss được mà phải nhanh chóng tránh Cốt Lao, còn nữa, T chính còn phải kéo hướng mặt .

Nhưng rất gay go là Khanh Kỷ coi như đoàn trưởng mà lại có thể hết lần này đến lần khác trúng Cốt Lao. Đúng là người y như tên.

[ Đoàn đội ] Lục Tinh Lâu: Mau phá chuyển hỏa, Khanh Kỷ anh có giỏi thì không trúng nữa đi!

Bởi vì mỗi lần Khanh Kỷ trúng Cốt Lao sẽ bị ép buộc chuyển hỏa, như vậy chắc chắn sẽ kéo dài thời gian chiến đấu, mà áp lực của buff sẽ trở nên càng nặng.
Lạc Dương nhắc nhở một lần, nhắc nhở hai lần, nhắc nhở lần ba.

” Đừng cứu nữa.” Lạc Dương ngăn Phi Lễ Lễ chuẩn bị dùng hồi sinh trong chiến đấu cứu người.

[ Đoàn đội ] Bích Điệp: Có hồi sinh trong chiến đấu sao lại không dùng!

[ Đoàn đội ] Vi Vi Hữu Điểm: Cứu rồi lại hại người hại mình.

Lúc này, Khanh Kỷ nằm trên đất đột nhiên kêu lớn: “Hồi sinh tôi.”

Nhưng Lạc Dương không để ý tới anh ta, Tú Tú Phi Lễ Lễ cũng không có bất kỳ hành động nào muốn hồi sinh Khanh Kỷ.

Lạc Dương vẫn như cũ ngắn gọn chỉ huy truyền Khô Hỏa, nói: “Tụ Tử đi lên điểm số bốn.”

“Có thể vào lại đoàn rồi.”

Lúc này Khanh Kỷ một lần nữa kêu lên:” Tú Tú, hồi sinh tôi. Với lượng DPS này thì muốn đánh bao lâu nữa hả.” Quả thật là dps của Khanh Kỷ trong đoàn được xem như đạt tiêu chuẩn, so với mấy DPS đội sổ kia tốt hơn rất nhiều.

Nhưng lúc này Lạc Dương đã sắp xếp xong người truyền Khô Hỏa cuối cùng, để cho Khô Hỏa ngừng anh mới nói bằng giọng lãnh đạm:” Tàng Kiếm anh tránh được Cốt Lao là tốt rồi. Tốt xấu gì cũng không nên trúng Cốt Lao rồi hại người hại mình. Xem như mỗi lần cận chiến anh cũng tránh Cốt Lao. Nhưng mà lúc dame cũng không thấy dps của anh cao ở chỗ nào.” Giọng của Lạc Dương rất nhẹ, không nghe ra có bất kỳ cảm xúc nào, thậm chí đến cả oán hận hay tức giận cũng không có. Chỉ là lạnh lùng phê bình, những lời này về cách thức có chút giống như lúc trước – lúc mà Khanh Kỷ đang chỉ huy gào lên với Tụ Tử Sam Sam.

Có điều, lời nói lãnh đạm như vậy làm cho Tụ Tử Sam Sam cảm thấy thật ra thì Lạc Dương sư huynh cũng có tính nóng nảy. Từ khi biết sư huynh, suốt ngày kéo hố anh nhưng Lạc Dương sư huynh đối với cô cũng không có câu oán hận nào, như vậy cũng thật sự cảm động .

“Tôi chỉ là canh đếm ngược không chuẩn! Hơn nữa hướng mặt của T chính cũng có vấn đề.” Khanh Kỷ thanh minh cho mình.

[ Đoàn đội ] Vi Vi Hữu Điểm: Anh làm ơn đừng có mà già mồm nữa, không phải chỉ có mình anh cận chiến.

Lạc Dương mỗi lần vào thời điểm Cốt Lao xuất hiện cũng sẽ nhắc nhở. Thật ra thì mọi người đều có thông báo nhắc nhở, chỉ huy cũng chỉ là nhắc nhở tuân thủ quy tắc. Game này không có ai thực sự tay tàn, chỉ có không nghiêm túc khiến hại đồng đội.

” Phù Dao chuẩn bị…” Lạc Dương là DPS tay dài, thế nhưng từ lúc bắt đầu chỉ huy nếu so với cận chiến Khanh Kỷ thì tốt hơn rất nhiều, tầm mắt tương đối rộng, chuyện gì cần chú ý đều có thể chú ý tới. Mặc dù Lạc Dương không cần Phù Dao để nhảy lên tránh Cốt Lao, nhưng mỗi lần kêu nhảy đều rất đúng lúc. ”Nhảy ”

Mấy vị DPS cận chiến vì lí do an toàn sẽ thi nhau nhảy cao nhảy thấp làm sao đạt được hiệu quả rơi tốt nhất. Nhưng ở bên trong đội tầm xa, Tụ Tử Sam Sam có thói quen nghe khẩu lệnh của Lạc Dương sư huynh, mơ hồ theo đà nhảy. Đúng là phản ứng nhanh nhạy, cũng rất linh hoạt, cô là tầm xa hoàn toàn không cần Phù Dao, đúng là quá nghiêm túc rồi.

” Tụ Tử, tầm xa không cần nhảy, hợp vào đoàn đứng ngay ngắn là được.” Lạc Dương lại một lần nữa nhắc nhở.

Hay rồi.

Tụ Tử Sam Sam nhìn thấy mọi người đã tập hợp ở điểm số 5, chỉ có mình cô còn đang nhảy cỡn lên, hơn nữa đây là lần thứ hai Lạc Dương sư huynh nhắc nhở. Nghe được khẩu lệnh khai mạch của sư huynh, Tụ Tử Sam Sam không khỏi khẩn trương. Khẩn trương làm theo khẩu lệnh, kết quả vì lần nhảy kia, trong nháy mắt cô mới phát hiện mình thật tức cười.
Nhìn lượng máu của boss ngày càng ít, trước mắt Tụ Tử Sam Sam đang mây đen giăng đầy dường như nhìn thấy một tia sáng mặt trời. Cuối cùng boss ngã xuống, rốt cuộc sau nhiều khó khăn, bọn họ đã đánh tới Boss 5

“Một lúc nữa bị rồng đuổi, bị gió đuổi thì chạy ngược chiều kim đồng hồ. Trên đất có cái gì tránh cái đấy. Trúng Hồng Trần Lạc Anh chưởng thì đi ra ngoài xếp hàng rơi. Bị đạn bắn trên cao nhớ dùng một chút khinh công tránh cho rơi xuống đất chết.” Lạc Dương đơn giản khắt khe chỉ dẫn

[ Đoàn đội ] Lục Tinh Lâu: Té chết thế giới hết heo.

[ Đoàn đội ] Lạc Dương: [ Thái Tố Cửu Châm ] , [ Nàng Là Phong Nhi Ta Là Uyên ]

[ Đoàn đội ] Lạc Dương: [ Lục Tinh Lâu ] , [ Tụ Tử Sam Sam ]

” Hoa Hoa phụ trách máu của Thiên Sách, Tụ Tử Sam Sam, muội chủ yếu phụ trách máu của Minh Giáo và những DPS khác, tốt nhất là thả lu vào giữa.” Lạc Dương tiếp tục nói.

” Hoa Hoa cho Thiên Sách bộ Phùng Châm, Tụ Tử tự mình buff Phượng Hoàng Cổ.” Cuối cùng Lạc Dương phân phối.

Kết quả vì một lúc khẩn trương mà Tụ Tử Sam Sam quên mất chính mình là mục tiêu sử dụng Phượng Hoàng Cổ, mà mục tiêu của cô vừa khéo là Lạc Dương sư huynh.

Lạc Dương nhìn thấy trên người mình có Phượng Hoàng Cổ buff….

[ Đoàn đội ] Tụ Tử Sam Sam: Ách… Muội cho nhầm người.

” Không sao ” Lạc Dương nói:” Có thể đánh để xác định điểm rơi.”

Lục Tinh Lâu cũng đã chuyển Minh Tôn tâm pháp, phụ trách Vi Nhu Ti và mấy con tiểu quái. Tụ Tử Sam Sam vẫn còn đang lơ mơ chưa hiểu rõ tình hình đã bắt đầu đánh.

Boss 5 Tiêu Sa

Tụ Tử Sam Sam căn bản không biết thêm máu thế nào, từ sau khi khai quái, cô cảm giác cả người bận chết đi được. Cũng may lượng máu của Lục Tinh Lâu rất ổn định, nếu không cô lại một lần nữa là người gây trở ngại.

” Tụ Tử, Hồng Trần Lạc Anh chưởng, ra khỏi đoàn.” “Có thể trở về.”

” Tụ Tử rồng đuổi, đừng dừng lại, chạy vòng quanh đi.”

” Gió, Tụ Tử dắt đi.”

” Trên đất có lửa, né tránh ”

” Chú ý động đất.”

Tụ Tử Sam Sam rất bận, cô thật sự rất bận. Boss này đánh không ngừng nghỉ, đến nỗi Tụ Tử Sam Sam đang bị gió nhắm theo, ngay cả việc đánh thắng boss như thế nào cũng không biết.

Cô không thể chuyển động! Ngoài cô ra, những người khác cũng như bị đứng hình vậy.

Lạc Dương sư huynh dường như thần giao cách cảm cảm giác cô đang hoảng sợ, nói:” Đây là kịch tình.”

Dù bất động nhưng trong lòng Tụ Tử Sam Sam lại đặc biệt kích động, nhất là lúc này bắn ra ẩn nguyên [ Toàn thông chiến báo kho quân giới ]. Mặc dù quả thực có chút thê thảm, cột máu của mọi người có chút nguy hiểm, nhưng tốt xấu gì cũng đã vượt qua!

Đầu tiên dùng bướm làm chân chạy như bay đến cái rương bên cạnh Phi Lễ Lễ, mò vào bên trong rương.

[ Đoàn đội ] Phi Lễ Lễ: [ Ngọc Tuyền Tịnh]

[ Đoàn đội ] Lục Tinh Lâu: [ Ngọc Tuyền Tịnh]

[ Đoàn đội ] Vi Vi Hữu Điểm: [ Ngọc Tuyền Tịnh]

[ Đoàn đội ] Thí Chủ Không Nên Như Vậy: Đm ra cây sáo!

Lúc này là do Bích Điệp phân phát trang bị, đến cuối cùng roll điểm cây sáo.

[ Bích Điệp ném ra 46 điểm. ( 1 – 100 ) ]
[ Đoàn đội ] Lục Tinh Lâu: em gái Độc La mau roll, cây sáo.

Tụ Tử Sam Sam luống cuống tay chân thu nhận chỉ lệnh roll điểm vừa mới học được.

[ Tụ Tử Sam Sam ném ra 65 điểm. ( 1 – 100 ) ]

[ Đoàn đội ] Vi Vi Hữu Điểm: Quả nhiên là chiếu cố người mới, ra cây sáo còn roll đến vậy.

[ Bích Điệp ném ra 76 điểm. ( 1 – 100 ) ]
Lúc này, Bích Điệp mở miệng nói:” So với cô ta roll cao hơn.”

Cô đang muốn cây đem cây sáo phát cho mình phát hiện quyền phân phát vừa bị đoàn trưởng Lạc Dương thu hồi.


[Kim Tiêu] Chương 2


Chương 2
Edit: Thượng Quan Trân Tuệ
Beta: Thượng Quan Tử Lan

Tiêu Ngạn biết nhất định Diệp Quân đã hiểu lầm gì đó. Đứa bé trong bụng kia chắc chắn không phải là của hắn. Vốn dĩ hắn muốn tới dự hôn lễ của bạn hắn. Trước đây công ty mới nghiên cứu tàu điện và tiến hành lái thử nội bộ, kỹ sư nghiên cứu phát minh công trình Phó Tĩnh Vũ tự mình ra trận, không ngờ trong quá trình lái thử xảy ra việc ngoài ý muốn nên Phó Tĩnh Vũ bị thương, hiện tại vẫn đang dưỡng thương.


Chính điều này đã khiến hôn lễ của Phó Tĩnh Vũ và Cố Tinh Tinh bị trì hoãn lại hết lần này tới lần khác. Lúc này, Cố Tinh Tinh lại đang mang thai. Sáng nay, Tiêu Ngạn Thành gọi cho Phó Tĩnh Vũ để báo cáo tình hình, vừa hay nhận tin Cố Tinh Tinh phải nhập viện sinh non nhưng không bắt được xe. Tiêu Ngạn Thành vội vã lái xe đưa cô tới bệnh viện. Dẫn vợ chưa cưới của người ta đi sinh nở, bất quá đến cùng là anh em tốt, Phó Tĩnh Vũ lại là vì chuyện của công ty mới bị thương, Cố Tinh Tinh bên kia tình huống khẩn cấp, Tiêu Ngạn Thành cũng chỉ đành làm một lần tài xế. Dĩ nhiên, Tiêu Ngạn Thành không thể nào tin được mình sẽ gặp phải Diệp Quân ở khoa đại sinh. Hắn vẫn luôn cho rằng cô đã xuất ngoại, sao giờ lại còn ở đây? Hắn trầm mặc một chút rồi vội vàng chạy ra phòng cấp cứu, nhìn y tá đang nhìn hắn với ánh mắt vô cùng khinh bỉ:


“Diệp bác sĩ à? Đó là bác sĩ điều trị chính của bệnh viên, anh biết chúng ta cũng là bác sĩ?”


Y tá cảm thấy giọng điệu nam nhân đang đứng trước mắt có gì đó không đúng lắm:


“Không biết. Vì vậy tôi cũng muốn hỏi một chút”


Đang nói thì Cố Tinh Tinh liền tới. Tiêu Ngạn Thành liền dìu cô ta ra ngoài, miệng thì rối rít hỏi thăm tình hình. Cố Tinh Tinh hai mắt phiếm hồng:


“Không có gì đáng ngại. Tất cả vẫn như thường, chỉ cần về chú ý thêm mà thôi”


“Đưa vào hồ sơ xem ra là không có hi vọng, bệnh viện này quá có tiếng, cạnh tranh quá kịch liệt, sợ là khó thay đổi được gì, tôi mang thai đã 5 tuần , nói là không có giường nằm
Tiêu Ngạn Thành nghe tới đây liền nhíu mày:


“Lúc này mới năm tuần, khoảng cách sinh con không phải còn có hơn ba mươi tuần, cũng chính là tám tháng, làm sao hiện tại không có giường rồi?”


Cố Tinh Tinh nghe tới vậy liền bất đắc dĩ lắc đầu:


“Đám đàn ông con trai các anh nghe tới đây liền chẳng hiểu gì cả. Người ta đưa cái này vào hồ sơ là dựa vào ngày sinh dự kiến. Ví dụ như tháng 1 ngày sinh dự kiến hết 200 người, những cái kia tháng 1 tuần đầu tiên ngày sinh dự kiến thì được nhờ, có thể sớm một chút phát hiện mang thai rồi tới chiếm vị trí trong danh sách dự kiến này, tôi lại dự sinh nửa sau tháng nên chịu thiệt thòi. Nế đem ra so sánh, những người dự sinh nửa đầu tháng chiếm danh sách dự kiến xong thì những người dự sinh nửa tháng sau không có cơ hội rồi.”


“Có bệnh viện còn tốt, hơn nửa tháng cùng nửa dưới tháng đơn độc tính sách, thế nhưng bệnh viện này tương đối cứng nhắc, một tháng thống nhất chỉ 1 danh sách”


Nghe tới đó, Tiêu Ngạn Thành liền đề nghị:
“Vậy chúng ta sẽ tới thử ở các bệnh viện khác cũng được mà? Chúng ta tới thành phố B, khoa ngoại sản uy tín cũng không thiếu”


Cố Tinh Tinh lắc đầu:


“Khi bà ngoại sinh mẹ em vì khó sinh mà qua đời. Đến lúc mẹ sinh em thì cũng vì khó sinh mà mất rất nhiều máu, cố gắng lắm mới giữ được tính mạng. Em rất sợ mình cũng bị vậy, khó sinh có lẽ là do di truyền. Vì vậy, chúng ta nhất định phải tìm bệnh viện có ngân hàng trữ máu, có ICU, có khoa sơ sinh trong bệnh viện. Những nơi khác chỉ là được nghe qua, không bằng chúng ta ở lại đây, uy tín lại được đảm bảo tối đa”


Nếu như mình xảy ra vấn đề gì, bệnh viện có nhiều chuyên gia sẽ biết đường giải quyết. Tuổi sản phụ, song thai,… Tất cả đều có thể kịp thời giải quyết.


Nói tới đây, cô như nghĩ ra điều gì đó:


“Đúng rồi, anh và Diệp bác sĩ có quen biết sao?”
Cố Tinh Tinh cũng được gọi là hiểu Tiêu Ngạn Thành, vì vậy cảm thấy điệu bộ của hắn vừa rồi vô cùng lạ.


Lúc này, Tiêu Ngạn Thành đã ba mươi tuôi độc thân, kim cương lão ngũ, sự nghiệp thành công. Thế nhưng, hắn lại không hề có bạn gái, bình thường cũng chẳng có chút cảm giác gì với nữ nhi trường tình. Cố Tinh Tinh dựa vào trực giác, có thể cảm nhận không vì lí do gì mà Tiêu Ngạn Thành có quan hệ với vị bác sĩ kia.


“Trước kia có thể coi là quen biết”


Hắn đối với việc này cũng không suy nghĩ quá nhiều.


“Nhưng nhiều năm đã không gặp, anh sợ người ta không còn nhận ra nữa”


Cố Tinh Tinh nghe được như vậy, ánh mắt liền sáng lên.


“Từng quen biết trước đây sao? Bạn học? Bạn bè? Tốt xấu gì cũng là từng quen biết, vậy anh và người ta tìm cách thân mật thôi. Em có thể hỗ trợ!”


“Không được”


Hắn lập tức từ chối, không thể nào tưởng tượng được lúc hắn và Diệp Quân bên nhau thì sẽ thế nào. Cố Tinh Tinh nghe xong thì khẩn cầu:


“Ngạn Thành, anh nhìn Tĩnh Vũ đang ở nhà dưỡng thương đi. cũng không cách nào theo giúp được, em đã biết trước sinh non lẽ ra nên đến giường nghỉ ngơi, kết quả bệnh viện này còn không cho em đưa vào hồ sơ. Thành phố B của chúng ta còn có bệnh viện khác không tệ, thế nhưng thật ra chỉ cần bệnh viện tốt một chút, hiện tại cũng không dễ dàng đưa vào hồ sơ, đến tìm Hoàng Ngưu đăng ký. Vừa sáng sớm đi xếp hàng thì gặp được bác sĩ chuyên gia, chưa chắc đã được thông qua hồ sơ. Hôm nay phải lấy ống máu, ngày mai lại lấy tiếp. Em thực sự rất sợ. Lỡ như em sảy thai thì phải làm sao đây? Để hồ sơ được thông qua, thực sự là rất khó. Em nghe nói có thể dùng quan hệ là được ngay. Em và Tĩnh Vũ không quen biết người ta, nên không biết nên tặng người ta cái gì. Anh trước đây có quen biết, xem như giúp đỡ Tĩnh Vũ được không? Hỏi han người ta một chút, không chừng họ sẽ xem xét cho em”


Tiêu Ngạn Thành nhíu mày:


“Đi tới bệnh viện tư nhân đi. Trước đó không phải cũng tìm hiểu chỗ đó dịch vụ tốt, cũng không cần tốn công xếp hàng quá lâu. Trước đó cũng có nhiều người nổi tiếng tới sinh con rồi sao?”


Tuy nhiên, bệnh viện tư nhân tốn rất nhiều tiền. Mỗi bữa cơm cũng đều mấy trăm ngàn…
Đối với Tiêu Ngạn Thành, tiền không phải là vấn đề. Vấn đề là đừng phí sức bảo hắn đi cửa sau với Diệp Quân.


“Đi tư nhân. Mọi chi phí sẽ do công ty trả hết”
Thế nhưng, Cố Tinh Tinh không muốn chọn bệnh viện này:


“Không phải. Vấn đề hiện tại không phải là tiền. Em nghe người ta nói, bệnh viện tư nhân bình thường thì rất tốt. Nhưng sau này có gặp vấn đề gì thì vẫn phải liên quan tới bệnh viện công. Sinh con không có nghĩa chỉ cần chuyên khoa sản là được. Lỡ như xảy ra chuyện, xuất huyết nhiều mà muốn cứu giúp thì chuyên khoa sản cũng bó tay”


Hơn thế nữa, chuyên khoa sản không thể biến từ xuất huyết thành không xuất huyết được. Vấn đề lớn thì phải có kho trữ máu, bệnh viện tư nhân lại không hề có những điều này.
“Nếu như xảy ra chuyện thì phải chuyển việc, mà chuyển việc thì rất mất thời gian, mà thời gian chính là mạng sống!”


Cố Tinh Tinh thuyết phục cho tới khi rưng rưng nước mắt, không biết có phải do khi mang thai thì dễ đa sầu đa cảm hay không, nhưng dường như cô nhìn thấy hình ảnh bà ngoại mình khó sinh, mẹ mình khó sinh, như vậy cô nhất định sẽ khó sinh. Thậm chí, cô còn tưởng tượng ra được hình ảnh mình nằm trên băng ca cấp cứu.
Tiêu Ngạn Thành nhíu mày, hắn nhớ đến cái tát cả Diệp Quân.


Đã bảy năm rồi, từ một cô gái trẻ trung hoạt bát, nay đã trở thành Diệp bác sĩ.


Hắn không biết rằng, bảy năm qua cô đã trải qua thế nào.


Hắn cũng chẳng có lí do để hỏi han cô.
Hắn không có tư cách.


Trong lòng hắn không khỏi dâng lên cảm giác khô khốc, hắn muốn hút thuốc nhưng nghĩ tới Cố Tinh Tinh đang mang thai liền dừng động tác.


“Vậy anh sẽ thử”


Ngày hôm nay, Diệp Quân đang ngồi trong phòng xem bệnh án. Hiện tại cô vẫn xem bệnh trong phòng khám ngoại trú. Những người không phải chuyên gia đều đến phòng khám đa khoa, bệnh viện Đệ Nhất có hàng trăm người. Mà phòng khám đa khoa chỉ có ba phòng, áp lực vô cùng lớn. Trung bình mỗi bệnh nhân chỉ được tra khám 5 phút. Nếu như chậm trễ, thai phụ chờ quá lâu thì bác sĩ cũng không có cách nào để chẩn bệnh. Bác sĩ có kinh nghiệm là sẽ áp dụng thời gian chính xác, nói nhanh, ngắn gọn. Thường thường, những tình huống này thì thai phụ sẽ không có vấn đề gì. Qua thông lệ kiểm tra thông thường thì tương đối nhanh, nhưng nếu gặp bệnh nhân có biểu hiện phức tạp thì cần có nhiều thời gian hơn.


“Đây là thai ngoài tử cung. Từ HCG ta sẽ thấy tương đối nguy hiểm. Đề nghị mau chóng nhập viện trị liệu giải phẫu, tôi sẽ lập tức cung cấp hơn nhập viện”


Diệp Quân nhìn tư liệu kiểm tra của phụ nữ trước mặt. , β-hCG tăng chậm, hôm sau chỉ có 1.3, progesterone thấp. Siêu âm có thể thấy bên ngoài còn có túi khối, chắc chắn là thai ngoài tử cung.


Diệp Quân vừa nói vừa lưu loát gõ bàn phím, chuẩn bị mở đơn nhập viện kiểm tra danh sách. Ngay sau đó, thai phụ liền rụt rè bảo:


“Nằm viện? Tại sao lại nằm viện? Tôi có thể thương lượng với chồng một chút được không?”
Nghe đến đây, cô ngừng gõ phím. Cô nhìn về phía thai phụ. Thai phụ có lẽ ngoài 20 tuổi, để lộ dáng vẻ không hiểu mà hỏi.


Diệp Quân nhíu mày:


“Được. Nhưng phải thương lượng kĩ với người nhà. Sau đó lập tức báo lại cho tôi”


Sau đó, cô định gọi người tiếp theo. Người phụ nữ kia nghe thấy vậy thì trên khuôn mặt lộ vẻ miên man rồi do dự:


“Bác sĩ, vì sao tôi phải nằm viện? Chi phí nằm viện sẽ là bao nhiêu?”


Diệp Quân nhanh chóng giải thích:


“Thai ngoài tử cung là dị thai, cần kịp thời xử lú, nếu không sẽ dẫn đến việc xuất huyết bên trong ổ bụng, gây ngất xỉu, mất máu, nguy hiểm đến tính mạng. Vì vậy cô cần nhanh chóng giải quyết, bởi vì tôi cũng không thể cam đoan được sau đó cô sẽ bị gì”


Việc này bác sĩ không muốn nói với người bệnh, bởi vì họ chưa chắc sẽ hiểu. Kiến thức nửa vời như vậy ngược lại sẽ khiến họ hiểu ra nhiều vấn đề”


Lúc này, bác sĩ thích nhất là người bệnh nghe lời.


Thai ngoài tử cung, nhìn HCG tương đối lớn, lúc này tranh thủ mổ thì sẽ an toàn hơn rất nhiều.
Lời nói lúc sau của Diệp Quân khiến thai phụ càng hoài nghi:


“Cái này.. Chẳng phải chỉ là mang thai sao?”


Diệp Quân nhẹ nhàng giải thích với bệnh nhân, không có tinh lực giải thích kiến thức chuyên môn, thu hồi ánh mắt về màn hình máy tính.


“Nếu cô muốn ra ngoài cân nhắc thì có thể, nếu muốn nhập viện thì báo tôi. Tôi sẽ cấp giấy cho cô”


Lúc này, phụ nữ số 48 đang cầm kiểm ca bệnh bước đến. Trước đó còn có bệnh nhân số 36 đem kết quả mẫu nước tiểu. Cô nhìn một chút rồi kiểm tra, sau đó hỏi bệnh nhân một số vấn đề rồi dặn dò vài câu. Sau đó, cô liền mở đơn, rất nhanh đã giải quyết xong xuôi.


Sau đó, cô nhận trường hợp của bệnh nhân số 48.


Thế nhưng ai mà biết được, thai phụ mang thai ngoài tử xung khi nãy chen lấn tới, bên cạnh cô còn có bà lão và chàng trai đi cùng. Họ thảo luận với nhau một chút, sau đó đến trước bàn, hỏi:


“Bác sĩ, tại sao phải nhập viện giải phẫu? Bước này mất bao nhiêu tiền?”


Có lẽ là đã có người đàn ông này làm điểm tựa nên thai phụ cũng có động lực chất vấn:


“Coi như là giải phẫu. Nhưng giải phẫu tại nhà có được không?”


Diệp Quân có chút bất đắc dĩ:


“Các người nhìn qua siêu âm và HCG mà xem. Nếu như cứ để phát triển tiếp, ống dẫn trứng sẽ bị vỡ. Các người có thể giải phẫu ở đây, cũng có thể giải phẫu ở các nơi khác trong thành phố. Nhưng tốt nhất là đừng làm ở nhà”


Về nhà? Không chừng mất mạng như chơi.
Đôi vợ chồng trẻ liếc nhau có chút do dự. Họ không biết bệnh viện liệu có đang lừa tiền họ hay không. Người khác mang thai, họ cũng mang thai, tại sao lại phải nằm viện giải phẫu?


“Quê quán chúng tôi không ở quá xa. Chỉ mất mấy giờ tàu hoả thôi”


Tối qua Diệp Quân ngủ không được ngon nên đau đầu. Khi nghe được giọng nói của người đàn ông này trong đầu đều ong ong, cô không trả lời vấn đề của người đàn ông, chỉ nhàn nhạt nói:


“Nơi này là phòng khoa sản, mời gia đình ra ngời. Đàn ông thì xin mời đứng ngoài cửa khu”


“Tôi… Chúng ta có thể thương lượng”


Thai phụ không hiểu, không phải việc này nên bàn bạc một chút sao?


Diệp Quân không cho họ cơ hội, một lần nữa lặp lại:


“Mời tuân thủ nội quy bệnh viên. Đàn ông xin mời ra ngoài. Nếu như cần thương lượng thì cứ việc, xong xuôi hãy vào nói với tôi.”


Người đàn ông nghe xong liền nổi giận:


“Bệnh viện các người là như vậy sao? Kì thị nông dân chúng tôi đến vậy sao?”


Nói đến chuyện này, bệnh nhân số 48 bên cạnh chờ đợi không được liền phụ hoạ:


“Thai ngoài tử cung vốn dĩ đã rất nguy hiểm rồi. Bác sĩ khuyên các người giải phẫu thì cứ thế mà làm, còn hỏi này nọ làm gì? Là thai ngoài tử cung đó, các người lại tiếc tiền sao? Đều là phụ nữ mà tại sao lại có thể ngốc nghếch đến như vậy? Đến cuối cùng mạng người quan trọng hay tiền quan trọng?”


Ngoài bệnh nhân số 48, những người ở ngoài chịu không nổi cũng nói theo:


“Đúng vậy. Chúng tôi còn phải kiểm tra thai nhi, đàn ông thì không nên đến. Anh nên ra ngoài, bên ngoài đã dán cáo thị rồi đấy. Không thể trách bác sĩ được!”


Nếu như làm kiểm tra bên trong thì chắc chắn phải cởi quần, vô cùng bất nhã, vì vậy đàn ông nên dừng ở bên ngoài.


Nghe thấy các thai phụ nói chuyện thì y tế cũng vội đến gọi bảo vệ mới đưa được người kia ra ngoài.


Hắn ta ra ngoài còn không quên trừng thai phụ ngồi bên ngoài một cái, căm giận.


Thai phụ kia vẫn trân trân đứng đó, sợ hãi nói:
“Nếu vậy, tôi vẫn phải nhập viện sao?”


Diệp Quân mở đơn kiểm tra của thai phụ:


“Trước tiên, cô xuống tầng 1 thanh toán tiền trước đã”


Cô ấy hãi hùng, run rẩy cầm lấy đống tờ đơn, con mắt trừng lớn. Sau khi họ rời khỏi đây còn không ngừng nói thầm:


“Bác sĩ, sẽ không phải là lừa đảo chứ?”


“Không hẳn lừa đảo. Đây là bệnh viện lớn, có trích phần trăm. Người ta nói bác sĩ cũng được trích phần trăm. Nếu không khi nãy việc gì cô ta phải hù doạ như thế?”


“Vậy phải làm sao đây? Cái này cũng không ít tiền đâu”


Trước kia nàng đã từng nạo thai, uống thuốc cái là được. Tại sao còn cần phải nhập viện?


“Trước ta sẽ không nộp phí”


Người đàn ông nghĩ kế:


“Cứ về trước đã. Anh sẽ gọi điện thoại khiếu nại lên với bác sĩ. Cô ta có thái độ không đúng với chúng ta, đuổi chúng ta ra ngoài, nay lại còn đòi thu phí. Trước mặt nhiều người như vậy mà dám khinh thường chúng ta. Cô ta tên Diệp Quân đúng không? Anh sẽ gọi 315”


“Đi…”


Trước đó thai phụ còn nhớ Diệp Quân từng nói sẽ nguy hiểm tới tính mạng, trong lòng vẫn còn chút thấp thỏm, sau đó nhìn dáng vẻ kiên định của người đàn ông cũng thuận theo đồng ý.


Tiêu Ngạn Thành lúc này vừa từ trong thang máy đi ra, vừa vặn nghe được những lời này.


Khiếu nại? Diệp Quân?


Hắn nghe tới vậy lập tức dừng chân.