[Vãn Khê] Chương 4

Chương 4

Edit: Thượng Quan Trân Tuệ
Beta: TQ Huyền Kiếm


Sáng sớm hôm sau, ánh mặt trời chiếu vào nữ tử ngủ say trên đống cỏ khô. Đôi lông mi dài của nàng khẽ giật giật, chậm rãi mở to mắt. Ánh mắt bị mặt trời chiếu vào có chút không quen, nử tử cau mày nâng tay chặn lại ánh sáng, mới hoàn toàn mở to mắt. Nàng mờ mịt ngồi dậy, trong nhận thức vẫn chưa hoàn hồn giải thích vì sao mình lại ở đây.

“Mạc cô nương tỉnh rồi sao?” Giọng nam êm tai thoảng qua. Mạc Vãn Khê quay đầu nhìn, nam tử cao lớn tuấn tú cầm một gói lá rộng đang bọc cái gì đó, đứng cách đó không xa nhìn nàng.

Mạc Vãn Khê suy nghĩ một lát, sau đó mới đáp lại: “Thủy công tử?”

Thủy Chiếu Hàn cầm thứ đó tiến lại gần: “Đêm qua cô nương có ngủ ngon không?”

Nàng khẽ gật đầu, không hề khách sáo. Đêm qua là đêm nàng ngủ ngon nhất từ khi mẫu thân qua đời. Rõ ràng ban ngày mới trải qua một trận đuổi giết sống chết, buổi tối lại còn ngủ ngon như vậy. Bây giờ nghĩ đến, Mạc Vãn Khê bỗng cảm thấy thật khó tin.

“Vậy là được rồi.” Thủy Chiếu Hàn buông đống lá trong tay xuống mặt đất, lá cây giãn ra để Mạc Vãn Khê nhìn rõ bên trong là vài loại trái cây.

“Buổi sáng chúng ta ăn tạm trái cây, trước trưa nay là có thể tới lạc huyện rồi.”

Mạc Vãn Khê đứng dậy khẽ phủi phủi người. Nàng muốn tìm một nơi để rửa mặt chải tóc nhưng lại không biết tới nơi nào. Ánh mắt nhìn về phía Thủy Chiếu Hàn, nghĩ tới hôm qua hắn bắt được thỏ, vậy chắc gần đây sẽ có nguồn nước.

“Có chuyện gì sao?” Thủy Chiếu Hàn cảm nhận được ánh mắt của nàng, ngẩng đầu.

“Mạc công tử, gần đây có thể sẽ có nguồn nước, ta muốn đi sửa sang một chút.”

Thủy Chiếu Hàn đứng lên: “Có. Mạc cô nương đi theo ta.”

Mạc Vãn Khê đi theo Thủy Chiếu Hàn vào rừng, một đường đi lên. Sau một hồi, Thủy Chiếu Hàn dừng lại. Mạc Vãn Khê tiến lên hai bước, quả nhiên thấy một khe suối nhỏ. Dòng nước nhỏ rích rắc theo núi đá chảy ra, tạo thành một vũng nước. Quanh vũng nước hơi ẩm và có chút lầy. Thủy Chiếu Hàn cúi xuống nhìn đôi hài được thêu tinh xảo của nàng, ngăn lại: “Đợi một chút.”

“Sao vậy?” Mạc Vãn Khê nghi hoặc.

Hắn không nói gì, ý bảo nàng đứng một bên. Hắn kiếm tìm xung quanh, chuyển mấy tảng đá nhỏ đặt ngoài rìa vũng nước. Sau đó mới để Mạc Vãn Khê đi.

Nàng khẽ cắn môi che đi nội tâm gợn sóng, bước tới ngồi xổm trên phiến đá rửa mặt. Nói là chải chuốt, chẳng qua cũng chỉ là rửa mặt qua loa, cột lại búi tóc. Muốn sửa sang kĩ hơn thì cũng không có điều kiện.

Lúc hai người trở lại chân núi, ánh mặt trời đã leo cao. Thủy Chiếu Hàn đưa quả dại cho Mạc Vãn Khê, dặn dò kĩ:

“Cô nương ngồi chờ ở đây. Đợi ta qua đây một chút, sẽ nhanh chóng quay lại.”

Mạc Vãn Khê không hỏi hắn đi đâu, càng không sợ Thủy Chiếu Hàn bỏ mặc mình mà rời đi. Trải qua một khoảng thời gian ở chung, nàng lại càng tin tưởng hắn hơn. Thủy Chiếu Hàn đề khí vận khinh công chạy đi ra xa.

Quả dại ăn chưa xong, liền nghe thấy tiếng hí dài của ngựa. Chẳng lẽ, đám người kia lại tới nữa? Mạc Vãn Khê quay lại núp sau cây cổ thụ. Cả cơ thể nàng căng như dây đàn, sẵn sàng chuẩn bị trốn thoát.

Tiếng vó ngựa ngày một rõ hơn, nhìn kĩ thì chỉ thấy có một con. Bộ lông đen mượt như tơ của ngựa, không hề có vết đốm nào. Từ đầu tới đuôi đều rất tuấn mỹ, là ngựa tốt khó có. Người mặc trang phục màu xám đang ngồi trên lưng ngựa đúng là Thủy Chiếu Hàn. Lúc này nàng mới yên lòng, từ sau cây cổ thụ đi ra. Bởi vì ngựa chạy văng bụi nhiều, Thủy Chiếu Hàn ở xa liền xuống ngựa, dắt ngựa đi tới.

“Thủy công tử, đây là ngựa của huynh sao?” Mạc Vãn Khê cảm thấy vui sướng. Nếu có ngựa đi không phải sẽ không cần đi bộ nữa sao? Không phải nàng sợ mệt. Chỉ là nàng hi vọng mau mau trở về Phong Thành, chuyện nàng bị truy sát cần được giải quyết càng sớm càng tốt.

Thủy Chiếu Hàn gật đầu: “Hôm qua vì nóng lòng muốn chạy theo đám người ám sát kia nên chỉ vội buộc ngựa cách đây không xa. Mạc cô nương mau lên ngựa, chúng ta xuất phát.” Câu sau là nói với Mạc Vãn Khê. Nàng nghe thấy vậy cũng không làm bộ. Thể lực nàng yếu, lại còn bị thương, nếu khăng khăng đi bộ sẽ liên lụy tới Thủy Chiếu Hàn. Hắn ở phương diện nam nữ ngay thẳng tới mức cổ hủ. Chắc chắn sẽ không cưỡi cùng mình, càng không nói đến hắn tự cưỡi để nàng đi bộ. Cho nên, bản thân nàng tự mình lên ngựa là lựa chọn tốt nhất.

Mạc Vãn Khê không biết cưỡi ngựa. Nhưng nếu lên ngựa, chưa ăn thịt heo cũng thấy qua heo chạy. Rất dễ dàng liền lên được, lại không cẩn thận đụng đến miệng vết thương. Nhưng miệng vết thương đang khép lại nên không có gì đáng ngại. Cũng không phải chuyện gì lớn, nàng khẽ cắn môi nhịn đau. Thủy Chiếu Hàn ở bên thấy vậy cũng không nói gì, muốn thốt ra lời gì đó nhưng cuối cùng vẫn không thể cất nên lời, lại không thể làm thay đổi được gì. Trong lòng rất thưởng thức vị tiểu thư này. Cùng nhau trải qua một quãng thời gian ngắn ngủi, hắn chợt nhận ra nàng thật khác với những tiểu thư khuê các ngoài kia. Tuy thân thể thì vẫn yếu, nhưng lại thức thời có thể chịu khổ, tâm tính cương nghị. Hắn là người giang hồ, không biết thế nào gọi là đáng yêu. Cứu giúp nàng, chẳng qua là ngại đạo nghĩa trong lòng. Nhưng hiện tại hắn mới nhìn thấu nàng, toàn tâm toàn ý muốn đưa nàng về nhà.

Mạc Vãn Khê ngồi trên lưng ngựa, Thủy Chiếu Hàn dắt ngựa, hai người cứ vậy cùng nhau đi. Bởi nóng lòng muốn tới lạc huyện, Mạc Vãn Khê khéo léo từ chối lời đề nghị nghỉ ngơi trên đường của Thủy Chiếu Hàn. Đi mãi cho tới khi mặt trời đã mọc lên cao, khuôn mặt trắng bệch của Mạc Vãn Khê vì bị thương mà hồng nhuận không ít.

Đến khi mặt trời mọc cao nhất, hai người cuối cùng cũng tới lạc huyện. Lạc huyện không lớn không nhỏ, bởi vì cách Phong Thành không xa nên trong thị trấn cũng miễn cưỡng được coi là phồn hoa. Ít nhất vẫn có một vài y đường.

Vào thành, thẳng đến y đường lớn nhất ở lạc huyện. Thông thường y đường như vậy mới có nữ y sư. Vào y đường, quả nhiên có nữ y sư. Thủy Chiếu Hàn chờ ở bên ngoài, để không làm ngăn trở bệnh nhân tiến vào y đường, Thủy Chiếu Hàn rời khỏi y đường quan sát xung quanh. Lạc huyện này hắn đã từng đi ngang qua không ít lần, nhưng chưa bao giờ cẩn thận quan sát nơi này. Giờ vừa nhìn, liền cảm thấy nhàm chán. Ánh mắt xoay chuyển, đảo qua một đám thân ảnh nhỏ gầy dưới chân tường, nhấc bước đi qua.

Đại phu chuyên nghiệp có khác. Thủ pháp lưu loát rửa sạch miệng vết thương cho Mạc Vãn Khê, bôi thuốc băng bó chỉ mất có một khắc (khoảng 15’). Nữ y sư thấy sắc môi nàng tái nhợt vì mất máu quá nhiều, kê thêm vào đơn thuốc mấy loại bổ sung khí huyết. Lẻ lẻ cộng lại tính ra không ít bạc, may mắn Mạc Vãn Khê lúc chạy trốn còn nhớ mang theo hầu bao. Bởi vì thường lúc xuất môn đều có tỳ nữ mang theo bạc, trên người nàng cũng mang theo hơn mười phiến trang sức vàng lá không nhiều lắm, cũng đủ dùng.

Nàng cầm theo mấy gói dược liệu rời khỏi y đường, sau đó liền không thấy bóng dáng của Thủy Chiếu Hàn nữa. Đâu mất rồi? Nàng định quay sang hỏi tiểu nhị y đường, bên tai liền truyền đến giọng nói của hắn:

“Không cần tranh nhau. Tất cả đều có phần.”

Nàng quay đầu nhìn lại, liền thấy thân ảnh màu xám quen thuộc đang giơ cao một rổ lớn, vây quanh hắn là đám nhóc bẩn thỉu hề hề. Rõ ràng là hài đồng khất cái ăn xin.

Thủy Chiếu Hàn thấy đám nhỏ ăn xin đáng thương, đào hết bạc trên người mua rổ thức ăn lớn chuẩn bị phân cho bọn chúng. Ai biết bọn nọ đều nhao nhao đưa tay muốn tranh xin.

“Ta giúp huynh nhé.” Mạc Vãn Khê tiếp nhận cái rổ lớn, cánh tay không khỏi trầm xuống dưới. Hắn vội đỡ đáy rổ, sau đó thấy ánh mắt Mạc Vãn Khê chỉ tới cạnh tường. Mạc Vãn Khê phối hợp với Thủy Chiếu Hàn đi tới chỗ cạnh tường.

Thủy Chiếu Hàn vừa đi vừa tiếp đón đám nhóc ăn xin: “Đừng tranh, đồ ăn có rất nhiều. Tất cả đều có phần.”

Tuy nói vậy, đám nhóc ăn xin khó có được cơ hội ăn no, làm sao có thể buông tha. Đuổi theo bước chân bọn họ, căn bản không nghe Thủy Chiếu Hàn nói.

“Tất cả trật tự.” Thủy Chiếu Hàn cũng có chút nóng nảy. Thanh âm luôn vững vàng cũng có gợn sóng. Hai người thật vất vả đi tới cạnh tường, sắc mặt Thủy Chiếu Hàn đã đen như đáy nồi. Tay phải nâng kiếm xoay ngang đẩy ra chắn trực tiếp, khiến đám nhóc ăn xin ngã ào ào ra sau. Mạc Vãn Khê lo lắng hắn đả thương người, kết quả đám khất cái chỉ ngã ra sau một chút, sau đó liền không có việc gì đứng lên vây quanh hai người. Nhưng không dám chen tới nữa. Thủy Chiếu Hàn hài lòng, lạnh mặt nói: “Tất cả đều phải tuân theo trình tự, nếu không thì đừng trách ta vô tình.”

Mạc Vãn Khê ở một bên nhịn cười. Người này hóa ra còn biết nói lời chua ngoa đến vậy. Tuy bên ngoài có vẻ hung dữ dọa người, nhưng thật ra bên trong hắn là một người có trái tim ấm áp. Thủy Chiến Hàn duy trì trật tự, Mạc Vãn Khê phân phát đồ ăn. Hai người hợp tác ăn ý, rất nhanh đã phân phát hết đồ ăn trong rổ.

Phân xong đồ ăn, Thủy Chiếu Hàn cầm bọc dược liệu của Mạc Vãn Khê, đi bên cạnh.

“Thật sự cảm tạ cô nương.”

“Thủy công tử khách sáo quá rồi. Ân cứu mạng của công tử, Vãn Khê còn chưa có báo đáp. Chuyện vặt ấy thì có tính là gì?” Mạc Vãn Khê ngước mắt cười nói: “Nhưng Thủy công tử không hổ là hiệp sĩ. Vãn Khê bội phục.”

Thủy Chiếu Hàn có chút ngượng ngùng: “Ta chỉ cảm thấy ta có khả năng, sẽ làm hết sức mình giúp đỡ người khác. Thân đi hành hiệp mới là chuyện chúng ta phải làm. Mà không phải là ỷ mạnh hiếp yếu.”

“Cũng giống như công tử cứu mạng Vãn Khê sao?” Mạc Vãn Khê đột nhiên dừng bước, ánh mắt sáng quắc nhìn thẳng Thủy Chiếu Hàn.

Thủy Chiếu Hàn không hiểu sao không dám nhìn vào đôi mắt xinh đẹp ấy. Rũ mắt tránh đi ánh mắt Mạc Vãn Khê, gật đầu.

[Sư huynh] Chương 13

Chương 13

Edit: TQTN
Beta: Quỳnh Mạc


[ Đoàn đội ] Lục Tinh Lâu: cái tên Đường Môn nhìn quen thật đấy.

[ Đoàn đội ] Thí Chủ Không Nên Như Vậy: Đoàn trưởng có muốn đổi Bổ Thiên luôn không? Trang bị như vậy làm sao có thể Buff Tiêu Sát được?
Bích Điệp – cái người đang một lòng muốn độc chiếm cây sáo cũng định góp vui một chút. Nếu đồ đệ của tình duyên cô rớt mạng không đánh thì đương nhiên trang bị ở cái phó bản này không lấy được rồi, như vậy bạn tốt của đồ đệ có lấy hay không lấy cũng chẳng sao. Dù gì thì không phải nơi này không phải chỉ mình cô mà đồng đội khác đều có ý kiến với Tụ Tử Sam Sam

Lúc này, đoàn trưởng Khanh Kỷ nói: “Bổ Thiên không phải là không có lỗi gì lớn sao? Cô ấy cũng đang luyện tập. Hơn nữa lúc mới bắt đầu chơi làm gì có ai đã có trang bị tốt, không phải đều dựa vào phó bản thấp mà từ từ lên sao. Đánh trước đã, Đường Môn, lên YY đi.”

Ngay sau đó, Khanh Kỷ ở kênh đoàn đội gõ số YY. YY nhanh chóng có thông báo nhắc nhở, chính là Lạc Dương mà Tụ Tử Sam Sam âm thầm chờ đợi đã vào kênh.

Trên bảng YY:

Thông báo: [ Vô Thì Vô Khắc ” Lạc Dương ” Đường Môn ” ] đã tham gia kênh.

Có lẽ vì Lạc Dương sư huynh tới nên Tụ Tử Sam Sam không còn cảm thấy bất an trước những thứ kia nữa. Xem ra, Lạc Dương sư huynh nhất định chính là quý nhân trong Kiếm Tam của cô. Mỗi lần gặp ải không qua được, luôn có sư huynh tới giúp đỡ.

[ Mật ] Bạn nói nhỏ với [ Lạc Dương ]: Sư huynh đây là tới cứu mạng sao! Thật cảm động!!

[ Mật ] [ Lạc Dương ] nói nhỏ với bạn: Nghĩ nhiều rồi. Huynh chẳng qua là nhìn thấy trên kênh thế giới spam nhiều quá nên mới vào thôi.

[ Mật ] Bạn nói nhỏ với [ Lạc Dương ]: →→ Thật sao ??

[ Mật ] [ Lạc Dương ] nói nhỏ với bạn: Vừa mới đến thì muội gửi tin nhắn riêng, nếu cảm thấy bị lừa thì ta thoát đoàn.

[ Mật ] Bạn nói nhỏ với [ Lạc Dương ]: Sư huynh xin đừng đi! Sư Huynh giúp một tay! Xin đừng bỏ lại muội! [ #đáng thương ]

Lúc này, người tới cứu trợ Đường Môn Lạc Dương, tiến nhập phó bản. Mọi người mới phát hiện Đường Môn này trang bị không tệ, hơn nữa còn là bang chúng của bang Vô Thì Vô Khắc nổi tiếng đứng đầu sever. Vả lại gần như lúc này mới để ý bọn họ phát hiện tân thủ Bổ Thiên bị ghét bỏ kia, cũng là người bang hội này. Kể từ lúc Bổ Thiên tìm được người tới cứu, Đại sư Thí Chủ Không Nên Như Vậy vốn đang ồn ào khuyên lui đột nhiên cũng an tĩnh lại.

[ Đoàn đội ] Lục Tinh Lâu: Ta nói sao cái tên này lại quên mắt thế, hóa ra lần trước đánh Đại chiến cùng đây mà.

Nhớ tới cái này, Lục Tinh Lâu lại lặng lẽ than thở. Mỡ đã dâng đến miệng rồi, thiếu chút nữa là thu được em gái này về rồi. Nhưng cứ như vậy bị tên Đường Môn lạnh lùng hầu như không nói lời nào kia dụ dỗ vào bang hội của bọn họ.

Khanh Kỷ nói: “Đường Môn đã chuẩn bị xong chưa?”

[ Đoàn đội ] Lạc Dương: Xong rồi.

”Tank mở Boss”

Ngay đúng tại thời điểm mở boss và vào trạng thái chiến đấu, Tụ Tử Sam Sam liếc đến khung chat, xuất hiện lời nhắc nhở ấm áp đến từ Lạc Dương sư huynh.

[ Mật ] [ Lạc Dương ] nói thầm với bạn: Khi Boss vận công xong skill ném chùy thì lập tức nhảy lên. Đoàn trưởng kêu mở Thiên Điệp thì mới mở.
Boss 3 Trác Lực Cách Đà, bắt đầu đánh.

Tai nghe truyền đến tiếng chỉ huy của đoàn trưởng Khanh Kỷ:” Chuẩn bị nhảy.”

Tụ Tử Sam Sam nghiêm túc ghi nhớ lời nhắc nhở của Lạc Dương sư huynh. Lần này cô đã có chuẩn bị trước, đúng thời điểm khi Boss vận công thì sử dụng skill Nghênh phong hồi lãng. Nhưng vì không căn đúng thời gian nên cô bị chùy đập trúng gây choáng váng. Sau đó vì hiệu ứng bất lợi gây choáng nên dù tụt máu nhưng cũng không có cách nào buff lên được, Hoa Hoa Thái Tố Cửu Châm cũng không tránh được chùy. T cứ phải gắng gượng đến lúc chết.

“Thiên Điệp!” Khanh Kỷ hét to. Nhưng Tụ Tử Sam Sam bị chùy làm choáng nên không có cách nào thi triển kĩ năng.

” Vào chiến đấu! T vào chiến đấu.” Khanh Kỷ kích động kêu lên, “Sao Tank lại chết rồi, buff đang làm cái trò gì vậy!”

[ Đoàn đội ] Phi Lễ Lễ: CD 4 phút

*CD: Thời gian hồi phục skill

Bọn họ thất bại, diệt đoàn.

”Tụ Tử Sam Sam, muội phải trốn chùy thật ổn định, DPS tốt xấu gì dù có trúng thì cũng chỉ là tụt DPS thôi nhưng muội là Buff không thể lần nào cũng nhảy trượt được. Có ý thức nhảy là tốt, nhưng cái ta muốn là kết quả.” Giọng nói của Khanh Kỷ cũng bắt đầu trở nên kém.

Đây thật sự là do Tụ Tử Sam Sam làm không tốt. Sau mỗi lần nhảy cô đều so sánh với người khác.

Ở lần thứ ba cô cũng ý thức được thời điểm cho lúc nhảy cô cố gắng nhảy theo nhưng vẫn không đúng lúc, vì vậy không tránh khỏi bị chùy tử đập trúng tạo hiệu ứng choáng váng.

[ Đoàn đội ] Tụ Tử Sam Sam: Thật xin lỗi các vị.

Đoàn trưởng phu nhân Bích Điệp cũng nũng nịu mở miệng nói: “Tụ Tử Sam Sam, kỳ huyệt của muội quá rối loạn rồi. Cái vũ khí khảm đá ngũ sắc đó dùng để tỏ ra dễ thương sao? Boss này có nhiều hiệu ứng cần đổi sang kì huyệt buff đoàn, hơn nữa muội phải mở lu nếu không thì sẽ không có mana đâu.”

[ Đoàn đội ] Tụ Tử Sam Sam: Muội sẽ sửa ngay.

Bời vì vừa mới yêu cầu buff đoàn nên dưới sự chỉ đạo của Tú Tú trong đoàn, Tụ Tử Sam Sam sửa kỳ huyệt của buff toàn đoàn. Bị đoàn trưởng cùng đồng đội nói như vậy, Tụ Tử Sam Sam cảm thấy cái game này thật khó chơi. Pvp bị bẫy ở điểm hồi sinh, Pve ở trong phó bản làm tạ cho người ta gánh, tự cảm thấy mình chính là chân sau cản trở mọi người. Skill Tiên vương cổ đỉnh này mỗi lần cô quên CD sẽ có người liên tục nhắc nhở. Lúc này Tụ Tử Sam Sam vừa sửa kì huyệt, vừa hoài nghi nhân sinh.

[ Mật ] [ Lạc Dương ] nói thầm với bạn: Boss vận công được 50% thì nhảy luôn.

[ Mật ] bạn nói thầm với [ Lạc Dương ]: Muội đã nhớ.

[ Mật ] [ Lạc Dương ] nói nhỏ với bạn: Chỉ cần cho T Mê hoặc cổ, không cần cho huynh.”

[ Mật ] bạn nói nhỏ với [ Lạc Dương ]: Đã rõ.

Trong đoàn, những đồng đội bị dính bẫy mấy lần đều bắt đầu oán trách.

[ Đoàn đội ] Thí Chủ Không Nên Như Vậy: Hai người mà còn Buff chết được T haha

[ Đoàn đội ] Lạc Dương: Tần số (DPS) của Thiên Sách quá cao, chỉ huy không kêu chuyển hỏa chùy, chết T lại còn đổ cho Buff?

[ Đoàn đội ] Phi Lễ Lễ: Ly Kinh thì bị dính debuff còn T này thì trạng bị cũng hơi thấp nữa.

[ Đoàn đội ] Lạc Dương: Với trang bị của T này thì cả đoàn sử dụng lối đánh full DPS đi.

[ Đoàn đội ] Thí Chủ Không Nên Như Vậy: Ha ha, buff chết hết như thế mà còn định đánh kiểu full DPS, có buff nổi không mà đòi?

Tụ Tử Sam Sam vừa mới đổi xong kỳ huyệt, nhìn thấy vị đại sư trong đội cứ haha suốt, nhíu mày một cái, tâm tình có chút không thoải mái.

[ Mật ] [ Lạc Dương ] nói thầm với bạn: Cố lên.

Có lẽ là cảm nhận được tâm trạng Tụ Tử Sam Sam đang tụt dốc nên Lạc Dương lần đầu tiên khích lệ. Mặc dù chỉ là hai chữ ”Cố lên” nhưng cũng khiến cho Tụ Tử Sam Sam trong nháy mắt xốc lại tinh thần, tiếp tục cố gắng.

Thật ra Khanh Kỷ tập chỉ huy cũng chưa được bao lâu, bời vì phu nhân Bích Điệp của hắn muốn lập đoàn, hắn cũng không thể không nhẫn nhịn mà làm đoàn trưởng chỉ huy. Nhưng mà bị một gã cứu trợ nghi ngờ, trong lòng hắn ít nhiều cũng có chút khó chịu. Trang bị của T hắn cũng không có nhìn kỹ, chỉ thấy Boss 1, Boss 2 T vô cùng tốt nên cũng không suy nghĩ nhiều. Hơn nữa hắn cũng chỉ theo thói quen để một mình T gánh sát thương. Trước kia hắn cũng tự mình mở mấy đoàn cũng không có vấn đề gì, cho nên hắn vẫn kiên trì không cho tận lực Buff mà thôi.

Đoàn trưởng Khanh Kỷ không tiếp nhận lối đánh của Lạc Dương, hắn vẫn tiếp tục dùng phương pháp của bản thân nhưng lại một lần nữa chết T. Trong đoàn vẫn một mực yên lặng. Cũng đã mấy lần chết T ở đây, không thể không một lần nữa đề nghị đoàn trưởng dùng lối đánh full DPS và Buff. Thật ra thì trang bị của mọi người ở đây sau khi nâng lên thì full DPS so với có T thì lại có phần an toàn hơn.

[ Đoàn đội ] Hơi Muộn Một Chút: Đoàn trưởng, hay là dùng full DPS đi.

Đã chết T đến tận mấy lần, đoàn trưởng khanh Kỷ càng không thể kiên nhẫn thêm nữa: “Dù sao thì tôi vẫn luôn chỉ huy cách đánh có T chưa bao giờ là không qua cả. Mỗi lần chuyển lửa ta cũng đọc tên rất kịp thời, trang bị của T không phải là quá kém. Nếu đã Buff không được thì có đánh full DPS cũng không được đâu.”

[ Đoàn đội ] Phi Lễ Lễ: Tôi đống ý đánh full DPS.

“Mọi người muốn full DPS thì đến đây chỉ huy đi.” Khanh Kỷ hoàn toàn nổi điên.

Đoàn trưởng bỗng nhiên nổi giận, mọi người trong đội cũng rơi vào trầm mặc. Nhìn mọi người không ai tỏ thái độ gì, Khanh Kỷ dứt khoát nói:” Đánh lại lần nữa, không được thì giải tán đoàn.”

Lần này, mọi người rất nghiêm túc. Được sư huynh tử tế lần đầu khích lệ, Tụ Tử Sam Sam cũng đã nắm giữ được không bị chùy tử đập cho choáng váng sau khi nhảy nữa. Đoàn trưởng kêu lên thì Thiên Điệp cũng kịp thời tiến lên. Tiên vương cổ đỉnh thi triển cũng khá một chút. Tất cả xem như đều rất thuận lợi. Nhưng vì thời gian chiến đấu ngày càng dài, sát thương của boss với T ngày càng cao. Đánh tới cuối cùng còn 25% máu, chủ T mở sơn, mở hổ, mở ngự ở Xuân Nê liên tục, cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi.

Như vậy, ngoại trừ T không đủ mạnh, trang bị cũng không tinh luyện tốt, DPS cũng không đều nhau. Đứng thứ nhất là Lạc Dương, đúng thứ hai là Phi Lễ Lễ. Mấy DPS đằng sau rất không ổn định, nhất là đứng bét DPS Độc kinh Bích Điệp. Còn có Buff mới chơi chỉ có mấy món trang bị xanh thôi, làm sao mà đánh đây, đúng là thương tâm mà.

” Mọi người giải tán đi…” Khanh Kỷ bất lực đề nghị .

Tụ Tử Sam Sam chán nản suy nghĩ, lần đầu tiên cô vào đoàn lại thất bại như vậy, tâm trạng vô cùng suy sụp. Lúc đầu chơi game vì muốn vui vẻ, bây giờ lại bị ngược tới bộ dạng này.

[ Mật ] Bạn nói thầm với [ Lạc Dương ]: Aiza, sư huynh, thật sự cứ như vậy mà giải tán sao?

[ Mật ] Bạn nói thầm với [ Lạc Dương ]: Sư huynh, thật sự xin lỗi, làm tạ cho huynh rồi. Trong đoàn đội cũng vì nát team nên Khanh Kỷ mới có thái độ nổi giận như vậy.

[ Đoàn đội ] Thí Chủ Không Nên Như Vậy: Không đánh được thì thay người, thật phiền phức. Ta nói rồi cuối tuần phải đi reset ID bí cảnh, vừa mới nói cái gì toàn thông đoàn cơ chứ.

[ Đoàn đội ] Hơi Muộn Một Chút: Đoàn trưởng, dùng full DPS là có thể qua được.

[ Đoàn đội ] Phi Lễ Lễ: Thử đánh kiểu full DPS một lần xem, đừng làm phí thời gian của mọi người nữa.

[ Đoàn đội ] Thái Cửu Châm Hoa: Đúng vậy, đánh một lần cuối cùng đi, mọi người đều vì muốn reset ID bí cảnh. Đã muộn thế này rồi, cũng không dễ tìm được đội.

“Dù sao tôi cũng không chỉ huy nữa. Các người tự tìm một người chỉ huy full DPS đi. Nếu không thì giải tán đoàn.” Lúc này Khanh Kỷ đã quá mệt mỏi.
Mặc dù mọi người đều chọn dùng phương pháp khác nhưng lại không ai chịu nhận chỉ huy cục diện rối rắm này.

Có lẽ cảm nhận được sư muội lần đầu tiên đi Pve có chút kích động nhỏ nên rất yên tĩnh. Cũng vì không muốn để cho sư muội nhớ lại lần đầu đi Pve đã tồi tệ như vậy, lúc này Lạc Dương lại phá lệ lên mic…

[ Đoàn đội ] Lạc Dương: Tôi chỉ huy.


[Sủng phi] Chương 86

Chương 86

Edit: Yên Huân
Beta: TQSH

Nhắc tới Tứ Hoàng tử, ai có thể không khen một câu may mắn?

Đầu thai thành con nối dòng hoàng thất đã là phú quý lớn của thiên hạ, huống chi Tứ Hoàng tử vừa sinh ra đã khác hẳn mấy huynh đệ ruột thịt, được cưng chiều đặc biệt. Đồng thời Tứ Hoàng tử còn có một mẫu phi là Quý phi siêu phàm xuất chúng chống lưng.

Tiếp tục đọc “[Sủng phi] Chương 86”

[Vãn Khê] Chương 3

Chương 3


Edit: Thượng Quan Trân Tuệ
Beta: TQ Huyền Kiếm


Tuy muốn đưa Mạc Vãn Khê trở về nhà, nhưng mắt thấy sắc trời đã dần tối, việc gấp rút bây giờ là xuống núi tìm chỗ nghỉ trọ. Về phần thi thể đầy đất, nam nhân đấy không nói sẽ xử lý, Mạc Vãn Khê cũng không đề cập. Giang hồ đánh đánh giết giết đối với chuyện này hẳn là có phương pháp xử lý của mình, nàng không hiểu nên sẽ không nói thêm cái gì.

Nguy cơ được giải trừ, Mạc Vãn Khê tuy đã bình tĩnh hơn, nhưng do nàng đã mất quá nhiều máu như sắp muốn ngất đi. Nhưng tình huống trước mắt không cho phép nàng yếu đuối. Nàng đành phải gắng gượng nói chuyện cùng nam nhân kia để phân tán sự chú ý của mình.

“Tiểu nữ khuê danh là Vãn Khê, không biết cao tính đại danh của ân công là gì?”

Nam tử một bên cẩn thận bảo hộ cho Mạc Vãn Khê, một bên thấp giọng trả lời:

“Mạc cô nương gọi tại hạ là Thủy Chiếu Hàn là được.”

Nam nữ thụ thụ bất thân, hắn tự ý thức được bản thân không thể đụng chạm nhiều tới Mạc Vãn Khê. Tuy đang ở nơi hoang sơn dã lĩnh, dù hai người có tiếp xúc thế nào cũng không có ai khác biết được. Nhưng làm một người giang hồ chính trực làm Mạc Vãn Khê chỉ muốn cười. Ở phương diện này hắn có sự kiên trì của mình, vì vậy Mạc Vãn Khê chỉ có thể tự mình xuống núi.

“Như vậy sao được. Vậy ngài thấy gọi là Thủy công tử thế nào?”

Thủy Chiếu Hàn nghĩ một lúc thấy ổn. Sau đó hắn không cùng Mạc Vãn Khê tranh luận gì nữa, cất bước theo nàng.

Lúc đó Mạc Vãn Khê dễ dàng lên núi như vậy là vì bị người đuổi giết, trong lúc nguy cấp bạo phát tiềm lực bản thân. Khi xuống núi, đường núi rất khó đi, Mạc Vãn Khê một đường chạy trốn đã hao hết thể lực. Hai người đành phải vừa đi vừa ngừng. Đợi đến khi xuống chân núi, sắc trời đã tối đen.

“Xung quanh đây không có hộ gia đình nào ở. Gần đây nhất có lạc huyện, nhưng cũng cách xa mấy chục dặm. Đêm nay chắc chắn không thể nào tới kịp được. Lúc nãy đi ngang qua có một trà liêu, tuy đơn sơ nhưng miễn cưỡng có thể che gió. Không bằng đến đó nghỉ tạm một đêm, sáng mai lại lên đường.”

Thủy Chiếu Hàn đứng ở ven đường giúp Mạc Vãn Khê cản lại gió lạnh ban đêm. Trải qua gần một ngày đường, hắn đã nghĩ thông suốt. Hắn muốn đưa Mạc Vãn Khê về nhà thì không có khả năng luôn luôn tránh người, cần tiếp xúc vẫn phải làm. Chỉ cần không tổn hại đến thanh danh của cô nương, những thứ khác thì không nhất thiết phải quá giữ quy củ gò bó. Mạc Vãn Khê ngồi trên tảng đá bên cạnh hắn nghỉ ngơi, cảm giác cơ thể nàng từ trên xuống dưới như muốn rời ra từng mảnh, mà miệng vết thương trên cánh tay nàng đã đau đến chết lặng. Khi nghe phải tới trà liêu để tạm nghỉ, nội tâm nàng cảm thấy có chút kháng cự. Vừa rồi tình thế nguy cấp, một tiểu thư khuê các như nàng nhìn thấy thi thể không có hô to gọi nhỏ đã rất giỏi rồi. Bây giờ bảo nàng quay về lại cái nơi đầy thi thể đấy, trong đó còn có người mà mình quen thuộc. Điều này làm nàng có chút mâu thuẫn.

Thủy Chiếu Hàn không thấy nàng nói gì mới phản ứng lại, mím môi trách mình sơ ý. Bản thân là nam tử hán, lại là người giang hồ, tất nhiên không sợ cảnh máu me. Nhưng người trước mắt là nữ tử như hoa như ngọc, là tiểu thư khuê các yếu mềm, sao có thể cũng giống như hắn được?

“Trà liêu này khoảng cách không quá gần, chắc hẳn Mạc cô nương mệt mỏi một ngày cũng đi không nổi. Không bằng ở tại đây nhóm lửa nghỉ ngơi đi?”

Mạc Vãn Khê ngẩng đầu nhìn Thủy Chiếu Hàn, mỉm cười gật gật đầu. Trong lòng cảm tạ sự săn sóc của nam tử này: “Vậy phiền Mạc công tử.”

Thủy Chiếu Hàn không hổ danh là người giang hồ. Kĩ năng sống dã ngoại tất nhiên không thể khinh thường. Chẳng mấy chốc đã thu thập đủ củi lửa, nhóm lửa dưới gốc cây bên đường, còn thuận tay đánh ngất một con thỏ hoang làm bữa tối. Mạc Vãn Khê mặc quần áo nam tử rộng rãi ngồi bên đống lửa, thỏa mãn nhìn nam nhân kia nướng thỏ. Trải qua một cuộc đuổi giết kinh tâm động phách, cảnh tượng này làm nàng thả lỏng, không gì tốt đẹp hơn là được sống. Một cơn gió đêm thổi qua khiến nàng run run. Thủy Chiếu Hàn thấy vậy, yên lặng chuyển qua ngồi xuống bên kia Mạc Vãn Khê, chặn gió đêm thổi tới. Trong lòng Mạc Vãn Khê ấm áp, tựa như đốm lửa hồng đang bập bùng cháy trước mắt.

Con thỏ trên đống lửa bị nướng lên vàng óng, hết sức hấp dẫn. Mạc Vãn Khê nuốt nước miếng. Chạy lâu như vậy, tinh thần lại quá căng thẳng, bây giờ dừng lại mới cảm thấy bụng đói khó chịu. Không tiện thúc giục, đành phải tha thiết ngóng trông nhìn Thủy Chiếu Hàn không ngừng lật qua lật lại con thỏ.

Thủy Chiếu Hàn nhìn như chuyên chú nướng thỏ, nhưng thật ra phân không ít lực chú ý ở trên người Mạc Vãn Khê. Dư quang thoáng nhìn nữ tử gắt gao nhìn chằm chằm con thỏ. Động tác tay Thủy Chiếu Hàn dừng lại chớp mắt, rất nhanh khôi phục lại, khoé miệng giương lên thành đường cong.

Đến khi con thỏ được gỡ xuống, Mạc Vãn Khê cảm thấy nàng đã chờ đợi khoảnh khắc này lâu lắm rồi. Thủy Chiếu Hàn cầm con thỏ nhưng không đưa cho Mạc Vãn Khê, mà đứng dậy đi vào trong rừng. Mạc Vãn Khê không kịp phản ứng, bị gió đêm thổi trúng run một cái. Mới quệt quệt miệng, ôm chân ủy khuất cuộn thành một đoàn ngồi bên đống lửa.

Qua một hồi lâu, tiếng bước chân của Thủy Chiếu Hàn từ phía sau truyền đến, khẽ gọi một tiếng: “Mạc cô nương.”

Mạc Vãn Khê không vui, tiếp tục duy trì tư thế vùi đầu gập đầu gối, không để ý.

Thủy Chiếu Hàn không hiểu, đi tới bên Mạc Vãn Khê ngồi xuống: “Mạc cô nương, ăn một chút gì đi.” Nói xong, một thứ màu xanh lá đưa tới trước mặt Mạc Vãn Khê.

Hắn đưa cho nàng một gói lá. Bên trên là những miếng thịt thỏ vàng ươm được cắt thành khối nhỏ, cùng một đôi đũa rõ ràng vừa mới tước.

“Cho ta sao?” Mạc Vãn Khê có chút sững sờ.

“Đúng vậy.” Thủy Chiếu Hàn cười cười, rồi nói tiếp: “Rừng núi hoang vắng chỉ được thế này. Mạc cô nương ăn tạm một chút đi.”

Mạc Vãn Khê đưa tay nhận lấy, mũi có chút ửng hồng. Nàng chỉ là muốn lợi dụng hắn một chút mà thôi, hắn lại đối xử tốt với nàng như vậy.

Thủy Chiếu Hàn đưa bó thịt cho nàng, sau đó liền đứng dậy muốn rời đi. Mạc Vãn Khê vội vàng mở miệng gọi hắn lại: “Huynh không ăn sao?”

“Ta đã ăn tạm một chút rồi. Cô nương mau ăn kẻo nguội.” Thủy Chiếu Hàn xoay người vào rừng lần nữa.

Chờ Mạc Vãn Khê ăn xong thịt thỏ, hắn đã ôm một đống cỏ khô trở lại. Nàng đứng dậy muốn đưa tay hỗ trợ, lại bị hắn nghiêng người tránh được.

Thủy Chiếu Hàn cúi người buông cỏ khô xuống, đứng dậy nói với Mạc Vãn Khê: “Chuyện này để ta làm là được rồi, cánh tay cô nương đang bị thương, mau nghỉ ngơi đi.”

Mạc Vãn Khê đành ngồi xuống giữ đống lửa, xem Thủy Chiếu Hàn. Hắn đầu tiên là nhanh nhẹn dời đống lửa đi, cẩn thận xử lý tàn tro trên đất. Lại kiểm tra thêm một lần, mới phủ cỏ khô lên trên. Mạc Vãn Khê xem không hiểu, đây là làm gì vậy?

Thủy Chiếu Hàn chuẩn bị xong tất cả, quay lại vừa vặn thấy ánh mắt Mạc Vãn Khê thắc mắc nhìn đống cỏ khô, lắc đầu cười, giải thích: “Buổi tối vào mùa hè tuy không nói là lạnh quá nhưng cô nương vốn thể chất kém, lại còn bị thương. Không nên để mình bị cảm lạnh. Đống lửa từng cháy ở chỗ này có lưu lại độ ấm, có thể sưởi ấm rất nhiều.”

Mạc Vãn Khê thử đưa tay ra cảm thụ cỏ khô một chút, quả nhiên có độ ấm nhàn nhạt truyền đến.

“Muộn rồi, Mạc cô nương nghỉ ngơi đi.”

Nàng không nói một lời liền nằm xuống đám cỏ khô. Tuy ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng lặng lẽ nhớ kỹ người này tốt với mình. Tuy cỏ khô không thể sánh được chăn ấm nệm êm ở nhà, cảm giác còn có chút đau. Nhưng Mạc Vãn Khê không nói thêm gì, cho dù không thoải mái, nhưng Thủy Chiếu Hàn vì nàng tỉ mỉ chuẩn bị. Trong lòng thoả mãn không hề kém hơn ở nhà.

Thủy Chiếu Hàn thêm chút củi vào đống lửa, đợi lửa lớn một chút, lại lấy ra thảo dược khô héo để trong túi bên hông ném vào. Mùa hè con muỗi côn trùng linh tinh gì đó rất nhiều, đặc biệt là vùng hoang vu dã ngoại. Thảo dược này là loại phòng muỗi thường dùng. Hiệu quả không sai, mùi hương không gay mũi, là vật người giang hồ xuất môn hay mang theo. Đợi mùi hương nhàn nhạt tản ra trong không khí, Thủy Chiếu Hàn ôm kiếm ngồi dưới gốc cây lớn, tựa vào thân cây chậm rãi nhắm mắt lại. Mạc Vãn Khê lặng lẽ mở mắt nhìn về phía nam nhân anh tuấn ngồi dưới tàng cây kia. Rõ ràng mới quen không bao lâu, hắn lại đối xử với nàng như người thân trong nhà mười mấy năm. Từ sau khi mẫu thân qua đời cũng không còn ai thật sự quan tâm tới nàng. Đó là đạo nghĩa của kẻ giang hồ sao? Mạc Vãn Khê không biết nghĩ tới cái gì mà mỉm cười, dần dần không chịu được mệt mỏi liền thiếp đi.

[Sư huynh] Chương 12

Chương 12

Edit: Thượng Quan Tư Nghi

Beta: Hiên Viên Dạ Nguyệt


Thấy Lạc Dương sư huynh online, Tụ Tử Sam Sam theo thói quen lên tiếng chào hỏi

[ Chat mật ] bạn nói khẽ: chào buổi sáng sư huynh.

Nhưng chờ rất lâu bên kia vẫn không có hồi đáp. Nhìn Khang Kỷ đội trưởng đang thúc giục, Tụ Tử Sam Sam cũng không để ý là chưa thấy hồi âm của sư huynh. Cô rất mong đợi lần đầu tiên đi phó bản của mình.

[ Đoàn đội ] Khanh Kỷ: Mọi người lên YY vào phó bản đi.

Nhạc Tụ San download xong phần mềm chat thoại YY. Nhanh chóng đăng kí một cái tài khoản mới, vừa mới vào kênh đã nghe thấy một giọng nói nũng nịu :”Các tình yêu của ta đi hắc bản nào.”

Nhìn bên trong kênh yy lóe sáng đèn xanh hiển thị tên: Tiểu Vũ Hữu Danh Bích Điệp.

Xem ra, cái cô em gái đang nũng nịu này kia đây, nhất định chính là đội trưởng phu nhân Bích Điệp. Lần lượt, người ở bên trong kênh yy ngày càng nhiều, cả mười người đều sẵn sàng.

Lúc này, mọi người đều rất yên tĩnh, chỉ có mỗi Khang Kỷ đội trưởng nói: ” Đồ nhi và Tụ Tử, các người tìm được cửa vào phó bản chưa?”

[ Đoàn đội ] Tụ Tử Sam Sam: Tìm được rồi

[ Đoàn đội ] Hữu Tử: Sư phụ, chúng con tìm được rồi. “Mọi người đều vào bản đi”

[ Đoàn đội ] Phi Lễ Lễ: Là đoàn thông quan đúng không? Không phải là đoàn dắt người mới đấy chứ?

” Đúng, là đoàn thông quan. Đồ nhi tôi lần đầu tiên chơi cho nên dẫn theo, cũng không có ảnh hưởng lớn gì đâu.”

[ Đoàn đội ] Phi Lễ Lễ: Vậy thì tốt.

Thiên Sách tên Tứ Nguyệt Hoang Ngôn vừa tiến vào bản, ngay sau đó lập tức đánh hết tiểu quái. Tu Tự Sam Sam còn chưa kịp nhìn rõ cảnh vật, đi theo Thiên Sách buff thêm máu. Các đồng đội phía sau cũng rất tự giác tới đánh tiểu quái.

Khang Kỷ đội trưởng tạm thời điều động đội ngũ, nói: ” Hoa Hoa và Tú Tú, hai người ai chuyển buff?”

Vị Hoa Hoa đó tên là Thái Tố Cửu Châm. Nhìn thấy Tú Tú vẫn chưa có phản ứng gì, chờ một lúc thì cô tự giác chuyển buff. Cô lén nhìn trang bị của Tụ Tử Sam Sam, cảm thấy việc có thể thông quan của cái đoàn này thật sự hơi mong manh.

Kết quả không đợi cô lên tiếng, đại sư trong đội đã có chút ý kiến.

[ Đoàn đội ] Thí chủ không nên như vậy: Đội trưởng, thật sự có thể thông quan đấy chứ? Buff này thì dù trang bị không tốt lắm nhưng ít ra cũng được cái biết kĩ năng. Còn buff kia đồ rách rưới như vậy còn là người mới thì làm thế nào.

[ Đoàn đội ] Bích Điệp: Đánh phó bản 10 thôi mà. Trang bị của cậu cũng đâu phải rất tốt.

Thật ra thái độ của Bích Điệp đối với vị đồ đệ mới thu nhận của anh luôn có sự ác cảm một cách khó hiểu, chỉ là không thể hiện rõ trước mặt Khanh Kỳ. Nhưng lúc này cô cũng cảm thấy khó chịu với đại sư.

Khanh Kỷ vừa sắp xếp đội hình, vừa dịu dàng:” Đồ nhi lại đây, sư phụ khảm cho con mấy viên đá kích hoạt một vài thuộc tính, tinh luyện đồ lên cấp 3.”

[ Đoàn đội ] Bích Điệp: Tinh luyện mấy món đồ này sợ là hơi phí.

Hữu Tử còn định từ chối nhưng trong đoàn không chỉ có đại sư mà những người khác nhìn thấy bảng trang bị trắng tinh của cô cũng có ý kiến. Cô cũng chỉ có thể lên tiếng cảm ơn, rồi dùng đá ngũ hành sư phụ cung cấp cho để nâng cấp trang bị, định rằng đánh xong phó bản sẽ mua đá trả lại cho sư phụ.

Như vậy lại khiến cho Bích Điệp càng thêm để ý.
Tụ Tử Sam Sam vốn còn đang chờ Khanh Kỷ – sư phụ của Hữu Tử nói qua về cách đánh, nhưng anh ta đã lên tiếng mở boss, hiển nhiên quên mất trong đoàn đội có tới hai người mới.

Boss đầu tiên, Văn Nhân Ngạn Phạm. Kỹ năng aoe Liệt Vân Thương của boss này có vẻ thường xuyên. Nên có lúc không tránh được đòn công kích lập tức tụt máu điên cuồng. Hơn nữa, sau khi trúng Liệt Vân Thương còn kèm theo hiệu quả gây choáng thế nên rất nguy hiểm với máu của đồng đội trong team bởi vì trong khi choáng một hai giây không thể thêm máu. Quả thật là tim đập liên hồi.

Tai nghe không ngừng truyền tới tiếng chỉ huy của đội trưởng Khanh Kỷ:” Chuẩn bị Liệt Vân Thương, chạy theo đi.”

Nhưng chạy theo ai?

Khi Tụ Tử Sam Sam quan sát được đoàn người chạy theo boss tránh đòn công kích thì đã muộn rồi. Cô lại đang bị choáng, không thể thêm máu nên đành trơ mắt nhìn đồng đội Hữu Tử trúng Liệt Vân Thương bị đánh nằm chết. Nhưng may mắn là cuối cùng cũng đánh qua Boss 1. Tụ Tử Sam Sam lặng lẽ dùng skill hồi sinh Hữu Tử đang nằm chết trên nền đất lạnh.

[ Chat mật ] Phi Lễ Lễ nói với bạn: Đã có Ly Kinh chăm sóc cho T rồi. Cô có thể đổi kỳ huyệt Băng Tằm từ buff đơn thành buff aoe. Không cần hiến tế hồ điệp.

[ Chat mật ] ngươi dối Phi Lễ Lễ lặng lẽ nói : Được. Cảm ơn người

Tụ Tử Sam Sam cảm nhận đúng là nhân gian tự có chân tình. Người này thoạt nhìn thì lạnh lùng, xuất sắc nhưng thực ra rất thân thiết khiến cô phải thay đổi cái nhìn. Cảm giác này, có chút giống với Lạc Dương sư huynh.

Dựa vào chỉ dẫn của Tú Tú, Tụ Tử Sam Sam rất nhanh liền đem kỳ huyệt của mình thay đổi, đồng thời tiếp tục nhìn xem người kế tiếp tấn công chiếm boss. Dù sao thì trang bị hầu như đều là thân pháp, cô chỉ cần nhớ trang bị của bản thân là căn cốt là được.

Lúc này, ban đầu vốn chỉ có Khanh Kỷ đang chỉ huy YY thì bỗng trong tai nghe lại truyền đến giọng nói nũng nịu kia, đội trưởng phu nhân Bích Điệp cầm quyền phụ trách phân chia trang bị. Đội trưởng Khanh Kỷ còn đang tiếp tục cố gắng bài trí trận địa.

“Cái đai lưng thân pháp này, ai muốn roll?” Bích Điệp bắt đầu phân phát.

[ Chat mật ] Hữu Tử lặng lẽ nói với bạn: Tụ Tử, tớ cảm thấy đúng là thông minh như cậu, ngốc nghếch như tớ mà. Tháng trước cậu cũng là Tiểu bạch có khác gì tớ đâu.

[ Chat mật ] Bạn nói với Hữu Tử: [Sờ đầu một cái] tớ với cậu đều là kẻ tám lạng người nửa cân..

Boss thứ hai, Nhạc Thời Chí. Vốn cho là đã có tiến bộ, Tụ Tử Sam Sam và Hữu Tử liên thủ đã khiến cho cả đoàn người chạy tán loạn.

Bên trong YY đội trưởng Khanh Kỷ liên tục kêu to:
“Tụ Tử, cô trúng Cô Nhạn Lệ rồi, đứng tránh khỏi mọi người mau.”

“Tránh khỏi mọi người.”

“Tránh khỏi mọi người.”

Đồng đội phân chia chỗ đứng ở khắp nơi, Tụ Tử Sam Sam căn bản không thể ra tránh ai được, thật không dễ dàng mới tìm một góc trống nhỏ.

Còn không cẩn thận làm Tú Tú, Phi Lễ Lễ văng ra.
Đứng trong góc nhỏ, không dám lộn xộn, chỉ có thể đứng ở một chỗ thêm máu cho đồng đội gần đó. DPS cận chiến đứng xa quá không tới và T thì phải phiền đến Thái Tố Cửu Chân của Hoa Hoa phụ trách.

Nhìn Cô Nhạn Lệ của mình đang lúc sắp hết hiệu ứng, Tụ Tử Sam Sam không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

[ Đoàn đội ] Bích Điệp: Tránh khỏi mọi người!

[ Đoàn đội ] Bích Điệp: Tránh khỏi mọi người!

[ Đoàn đội ] Bích Điệp: Hữu Tử tránh khỏi mọi người, cô có hiểu hay không !

“Hữu Tử tránh khỏi mọi người! Cô Nhạn Lệ, Mau tránh khỏi mọi người!”

Những câu nói khẩn trương của Khang Kỷ từ tai nghe vang lên

“Đừng tới bên kia, Đm!”

” Hữu Tử, con…”

Tụ Tử Sam Sam bị Cô Nhạn Lệ của Hữu Tử đụng phải. Cô quay lại đoàn chưa được mấy giây, còn chưa có bắt đầu đã bị Cô Nhạn Lệ của Hữu Tử bắn ba lần, ngắt luôn skill. Tụ Tử Sam Sam quyết định, nếu như lần tới mình bị trúng Cô Nhạn Lệ nhất định phải nhanh trí hơn, cố gắng hết sức không đụng đến bất kỳ ai chứ bị đạn bắn tới như vậy không tốt chút nào.

Kết quả do Khanh Kỷ đột nhiên lớn tiếng quát khiến Hữu Tử nhất thời hốt hoảng. Rõ ràng có ý định đi xuyên qua Thiên Sách T chính đi tới chỗ trống phía đối diện bên kia nhưng bởi vì cô mang debuff của Cô Nhạn Lệ đã khiến Thiên Sách T chính bị bắn một lần, rồi lại thêm lần nữa. Rất tốt, trong một hai giây ngắn ngủi đã bắn Thiên Sách T chính đến 3 lần, làm cho boss Nhạc Thừa Chí cứ như vậy rời khỏi khu vực chiến đấu trung tâm. Đội trưởng Khanh Kỷ còn chưa kịp ngăn lại, mọi người trơ mắt nhìn boss còn 20% máu rời chiến đấu. Mọi người đều có vẻ như rốt ruột lắm rồi.

[ Đoàn đội ] Thí chủ không nên như vậy: Đm! [ Hữu Tử ] Không hiểu thì đừng gây rối có được hay không.

Trên kênh đoàn đội tất cả đều thầm oán trách.

Rõ ràng chỉ còn có một chút xíu máu như vậy, liền bị Hữu Tử đuổi thoát đi. Ngay cả sư phụ của nàng đội trưởng Khanh Kỷ cũng bị kinh ngạc đến mứcchỉ biết yên lặng.

Những người mới chơi đều như vậy cả. Ban đầu Khanh Kỷ đánh giá quá cao năng lực của hai người mới các nàng, nhất là đồ nhi Hữu Tử của anh ta. Hữu Tử cứ như vậy thoát đi càng làm cho sư nương Bích Điệp thêm bất mãn, coi như một người quen biết vì lời nói trách móc của Bích Điệp so với những thứ khác càng khó nghe hơn.

[ Đoàn đội ] Bích Điệp: Em nói vì đồ đệ thân yêu của anh mà chúng ta không qua nổi đâu.

[ Đoàn đội ] Thí chủ không nên như vậy: Đội trưởng, ông chắc chắn là không đoán nhầm đấy chứ. Cái hố lớn thế này ông có chắc là chúng ta qua được không? Với trang bị của Bổ Thiên kia lát nữa đến Boss 5 thì Buff kiểu gì?

[ Đoàn đội ] Thái Tố Cửu Châm: Thật ra thì Bổ Thiên cũng chưa phải vấn đề lớn. Cô ấy học rất nhanh, các người không phải đều là từ tiểu Bạch mà thành sao. Không nên nói chuyện kiểu như vậy.

[ Đoàn đội ] Lục Tinh Lâu: Đúng vậy đúng vậy, lần sau sẽ học được thôi. Mọi người chớ ồn ào.

Ly Kinh Hoa Hoa chán nản. Mặc dù nói cái đoàn này có chút lừa dối nhưng cũng không đến nỗi phải oán trách đến như vậy. Hơn nữa đối với hai người mới mà nói, hoàn cảnh học tập như thế này càng giày vò thêm. Rất cảm ơn năm đó, lúc cô đang còn là Tiểu Bạch có thể tìm được đoàn đội có lòng kiên nhẫn thật không dễ dàng gì. Đối với người mới như bọn họ hẳn càng phải thêm lòng kiên nhẫn. Trò chơi cũng là để giải trí, cần gì phải làm cho mọi việc trở nên ầm ĩ như vậy.

Nhưng mà cứ như vậy rời chiến đấu, Đường Môn Hữu Tử cũng thật là tuyệt.

Bên kia Bích Điệp vẫn còn không ngừng oán giận, nhìn thấy Tụ Tử Sam Sam cũng có chút buồn bực. Bọn họ là vật gây trở ngại, nhưng dù sao bản thân cũng là người cao cao tại thượng như vậy. Hơn nữa, làm người tối kị nhất là máu lạnh.

Sư phụ Khang Kỷ của Hữu Tử tiếp tục trầm lặng còn Tụ Tử Sam Sam lại không có bất kỳ lý lẽ nào để thay Hữu Tử phản bác. Dẫu sao hai người bọn họ cũng là người gây trở ngại nhưng chuyện này để cho Tụ Tử Sam Sam cảm thấy, nếu lần sau đánh bản lần nữa, nhất định phải làm học hỏi thật tốt. Đối với việc của Hữu Tử cũng chỉ biết im lặng khiến Tụ Tử Sam sam cảm thấy có lỗi nhưng mà cũng không nghĩ ra cách gì

.

Đội trưởng Khanh Kỷ vẫn kéo dài sự im lặng khiến cho Tụ Tử Sam Sam nhớ tới trước kia có lần bị đá ra khỏi đội ngũ đại chiến. Chuyện này nhớ lại vô cùng không tốt.

“Hựu Tử lát nữa nếu bị gọi thì phải nhanh chạy ra khỏi mọi người. “Giọng nói của Khanh Kỷ rõ ràng đã không còn kiên nhẫn cùng dịu dàng như trước nữa: “Mở Boss đi.”

Lần này mở Boss, rất may mắn boss Cô Nhạn Lệ không còn nhắm đến hai người mới bọn họ nữa. Những đồng đội khác phản ứng cũng rất nhanh chóng. Nhưng thực ra là khi Bích Điệp trúng Cô Nhạn Lệ, cũng đem Tú Tú Phi Lễ Lễ bắn ra.

[ Bạn tốt của bạn logout ]

[ Bạn tốt của bạn login ]

[ Bạn tốt của bạn logout ]

Hữu Tử không ngừng rớt mạng không biết bao nhiêu lần cũng trở thành lí do để cho các thành viên khác có ý kiến. Hơn nữa tình huống rớt rồi lại lên, lên rồi lại rớt, thậm chí ngay cả kênh yy cũng rớt. Cho đến khi bọn họ đánh xong lão Nhị, Hữu Tử cũng không có online.

Hữu Tử rớt mạng không online được, mạng ở nhà bị ngắt. Chúng ta tìm thêm một Đường Môn hoặc Cái Bang.”. Đội trưởng Khang Kỷ nói, ngữ khí vô lực.

Hữu Tử rớt mạng, càng làm cho Tụ Tử Sam Sam cảm thấy bất an. Vốn là cô còn đang định Chat mật với Hữu Tử một chút về các loại lối đánh, nhưng bây giờ ngay cả một người bạn cũng không có ai online. Ngoài Đội trưởng Khang Kỷ cùng Minh Giáo Lục Tinh Lâu cô mới quen, còn lại cô chẳng biết thêm ai cả. Lúc này cô cảm thấy vô cùng nản lòng.

Tại sao phải cùng cô ấy đến phó bản cơ chứ! Đây đúng là cái hố của Hữu Tử, tự nhiên đúng lúc này lại rớt mạng không online lại! Còn đang đợi người đến cứu trong lòng Tụ Tử Sam Sam thật chán không buồn nói.

[ Chat mật ] Bạn nói với Lạc Dương: Sư huynh! Muội đánh phó bản bóp team rồi.

[ Chat mật ] Bạn nói với Lạc Dương: Ôi! Hữu Tử rớt mạng không onl, đội trưởng chúng của bọn muội muốn tạo một tổ đội mới.

[ Chat mật ] Bạn nói với Lạc Dương: Sư huynh, huynh có onl không?

[ Chat mật ] Bạn nói với Lạc Dương: Chúng ta vừa đánh xong hai con boss. Nếu bây giờ muội xin rút không đánh nữa thì có được không?

Tụ Tử Sam Sam nhìn chỗ ở của Lạc Dương sư huynh trên bản đồ là Thành Đô nhưng lại không có hồi âm, đại khái vẫn là ở trạng thái treo máy..

[ Thế giới ] Khanh Kỷ: Phó bản 10 Boss 3, cần Cái Bang hoặc Đường Môn cứu giúp, 9=1!

Tụ Tử Sam Sam vẫn đang do dự có muốn tiếp tục đi nữa hay không. Dù sao thì từ lúc mới bắt đầu sư nương của Hữu Tử cũng không thích cô. Cảm giác bị người ta ghét bỏ thật không tốt. Vừa lúc đó cô nhìn thấy trong bảng tên đoàn đội mười người thêm một người nữa, tên của người này còn rất quen thuộc với cô.

[ Lạc Dương gia nhập đội ngũ ].