[ĐV] Chuyện nàng Sở Tiếu

12310545_898383213609707_3766178764678374924_n

Tên truyện: Chuyện nàng Sở Tiếu

~~~*~~~

Thể loại: Cổ đại, có duyên không phận, bèo nước gặp nhau, SE
Độ dài: Đoản văn
Edit: Thượng Quan Sa Hy
Beta: Hiên Viên Dạ Nguyệt
Tình trạng: Hoàn

~~~*~~~

Gia cảnh nhà Sở Tiếu ngày càng sa sút, nàng mang theo nha hoàn tên Lục Bình đến Hàng Châu nương nhờ thân thích. Xuất thân trong gia đình thương nhân, nàng cũng học được một ít võ công cơ bản. Một ngày, đang đi trên đường, Sở Tiếu thấy một kẻ ăn cắp bèn ra tay trừng trị. Nàng đuổi theo kẻ trộm nhưng lại vô tình đuổi đến nơi dã ngoại hoang vu, rơi vào bẫy của kẻ địch. Ngay lúc nàng dần dần rơi vào thế hạ phong, từng nhánh cây rơi xuống ngay mặt của tên trộm, một nam nhân mặc chiếc áo khoác đỏ thẫm bay đến. Tay y cầm cây tiêu ngọc, trên eo treo miếng ngọc bội màu xanh, trên người y tản ra một cỗ hương vị dịu dàng như ngọc, ngay cả động tác trừng trị kẻ ác cũng đẹp như tiên nhân vậy. Mãi cho đến lúc bị kéo vào một gian phòng cây Sở Tiếu mới hoàn hồn lại. Đang muốn mở miệng nói chuyện, ánh mắt nàng chuyển đến cánh cửa đang mở mới biết được hóa ra hai người họ đang ở trên một cành cây to. Thiết kế vừa khéo léo vừa tuyệt vời như thế này quả thực làm động lòng người. “Căn phòng này là của ngươi sao?” Sở Tiếu hỏi. Nam nhân kia gật đầu, y thấy nàng có vẻ khá hứng thú với nơi này liền giới thiệu mấy món đồ trong phòng cho nàng. Sau đó bàn tay y vuốt nhẹ lên vết lõm trên cửa rồi im lặng. Sở Tiếu thấy vậy liền hỏi: “Vết lõm đó cũng là tự thiết kế hả?”  Nhưng nàng nhìn đi nhìn lại cũng chẳng thấy nó giống có ý định làm trước gì hết, giống như vô tình bị lõm hơn. Nam nhân quay đầu cười cười nhìn nàng rồi đáp: “Hóa ra cô nương cũng biết nhiều như vậy. Nhìn qua căn bản chả giống nhi nữ của thương nhân chút nào.” Sở Tiếu mỉm cười đáp lại, “Gia gia ta dạy học ở một trường tư thục, đã từng đạt giải nguyên[1].” Hai người ngồi xuống trò chuyện với nhau, nam nhân được người ta gọi là nha nội[2] nói có chuyện quan trọng.  Y đem đưa Sở Tiếu đáp xuống đất xong thì chạy đến nha môn. Lúc này Sở Tiếu mới kịp nghĩ đến việc nàng còn chưa hỏi ân nhân tên gì. Nhưng tiểu tư kia kêu y về nha môn thì chắc là người của quan phủ rồi. Continue reading “[ĐV] Chuyện nàng Sở Tiếu”

[Nương tử] Chương 5

15401072_1174719902604873_5628397851231417586_n

Chương 5: Tam diệp bán hạ

Chuyển ngữ: Thượng Quan Huân Yên
Biên tập: Hiên Viên Dạ Nguyệt

 

Từ sự việc ngoài ý muốn phát sinh lần đó, độ tín nhiệm của Tô Thất Thất với Nguyễn Lương Ngọc giảm xuống không phanh, hồ ly quả nhiên là thứ không thể tin. Vì thế buổi chiều hôm đó, nàng liền đi tìm thêm vài tấm ván gỗ, lại lấy vài mảnh cưa, đây là những thứ do thôn dân nhiệt tình đưa tới, lúc xây phòng không dùng hết. Tô Thất Thất tùy ý vứt bên ngoài, không nghĩ tới hiện tại lại phát huy công dụng.

 

Toàn bộ đều đã sắp xếp ổn thỏa, Tô Thất Thất lập tức chuẩn bị một cái giường mới, quá trình nàng làm việc, Nguyễn Lương Ngọc vẫn luôn cực kỳ yên tĩnh nằm trên giường. Có điều cặp mắt tối đen không nhúc nhích kia vẫn cứ nhìn chằm chằm Tô Thất Thất. Tô Thất Thất lơ đãng liếc hắn một cái, lập tức bị ai oán mãnh liệt trong mắt đối phương trấn trụ.

Continue reading “[Nương tử] Chương 5”

[Điền môn…] Chương 12

737d8eccf234beb458f2fc2f3e91b8d07eab7c564d1bb-96zx1f_fw658

Chương 12

Chuyền ngữ: Lam Thiên
Biên tập: Hiên Viên Dạ Nguyệt

 

Đối diện với tờ giấy kia là một khuôn mặt âm trầm, vẻ mặt tập trung, ánh mắt nhanh chóng nuốt lấy từng chữ trong cuộn giấy trên tay.

 

Ước chừng khoảng hai mươi tờ Đông Vân (một loại giấy cổ), bên trên là những chữ khải[1] nhỏ li ti được viết chằng chịt. Đó đều là những tin tức mà Tam Tiếu Lâu của Diêm vương trại đã điều động vô số cao thủ đi nằm vùng trong giang hồ thu thập được —  vạch trần bức màn che của môn phái thần bí nhất – Điền Môn. Do phát triển ngày càng lớn mạnh mà nằm rải rác từ lưu vực cho đến đất bên trong, bộ máy quyền lực trong môn phái rất chi tiết nhưng lại tổ chức chặt chẽ đến không thể tưởng tượng nổi.

Giọng nam trầm vẫn không buông tha, không ngừng cố gắng dụ dỗ, “Tam ca, mấy tờ giấy kia có ăn được không? Ca nên ngẩng đầu cùng Lục đệ thân yêu trò chuyện.”

“Lục đệ thân yêu là câu mượn từ câu “Ngũ ca thân yêu”, học theo người ngoài, dễ dùng, dễ thuộc, dễ nghe, nhưng dường như nó không thích hợp dùng nơi này. Continue reading “[Điền môn…] Chương 12”

[Từng nghe…] Chương 48

9a36d429ad24acff9bcfb8fa45562323

Chương 48

Chuyển ngữ: Rùa
Biên tập: Hiên Viên Dạ Nguyệt

 

Nửa năm sau khi Tô Trản đến Singapore, rất say mê học bắn tên.

Lục Diệp Minh quyết định tìm cho cô một huấn luyện viên. Là một đội viên đã ra khỏi đội tuyển quốc gia Singapore, bề ngoài rất sáng sủa, người cũng cao, một đôi chân dài mảnh giống như gậy trúc, tên cũng rất nữ tính, gọi là Tiếu Hàn. Tô Trản ở Singapore không có bạn bè, ngoại trừ Lục Diệp Minh và Tạ Hi thỉnh thoảng đến thăm cô ra, Tiếu Hàn cũng được tính là một người.

Ngay từ đầu Tạ Hi còn không hiểu, Lục Diệp Minh thích Tô Trản như vậy sao còn tìm cho cô một người con trai làm bạn bên cạnh, không sợ hai người bọn họ lâu ngày sinh tình sao. Về sau mới hiểu ra, Tiếu Hàn kia hóa ra so với người bình thường thực sự không giống nhau.

Trình độ kia, cùng với bề ngoài đẹp đẽ không giống với loại người đê tiện. Continue reading “[Từng nghe…] Chương 48”

[Từng nghe…] Chương 47

fafab4f9071cf87aaad87c5f6aee8f3fc9ea7d0c32f63-zx6bj7_fw658

Chương 47

Chuyển ngữ: Nhiên
Biên tập: Hiên Viên Dạ Nguyệt

 

Lại một ngày nữa, tại quán cà phê.

 

Lục Diệp Minh hờ hững nhìn Tô Trản, giống như nhớ lại lúc Tô Minh Triều vừa mới qua đời, ánh mắt trống rỗng, không tức giận, cảm giác vô lực lần nữa dội vào toàn thân, làm anh không nhịn được nắm chặt ly.

 

Anh nói: “Tôi mời luật sư. Nếu cô muốn lật án, bất cứ khi nào chúng ta cũng có thể đến cục cảnh sát.”

 

Cô cứ ngồi đó như vậy, tay nắm ly, coi trời bằng vung, không bày tỏ thái độ.

Continue reading “[Từng nghe…] Chương 47”