[Sủng phi] Chương 7

19260512_204592246731959_6048070475402522033_n

Chương 7

Chuyển ngữ: Lặng Gió
Biên tập: Hiên Viên Dạ Nguyệt

Vân chiêu nghi bị thất sủng, tin tức này chỉ trong một đêm đã lan truyền gây chấn động khắp lục cung.

Thử nói tại sao lại thất sủng? Hoàng thượng mới còn rất sủng ái Vân chiêu nghi mà.

Vân chiêu nghi báo tin mình đã hoài thai lên Hoàng thượng, thế mà lại chỉ được thưởng theo lệ, Hoàng thượng mới chỉ có hai vị hoàng tử, đáng ra phải thưởng hơn thế mới phải. Vân chiêu nghi này có lẽ không chỉ là thất sủng, mà còn chọc giận Hoàng thượng, khiến cho Hoàng thượng lấy đi hết thể diện, đêm qua còn sủng hạnh An uyển dung mới tiến cung. Tiếp tục đọc “[Sủng phi] Chương 7”

[Nương Tử] Chương 15

16938801_187739108380026_7046191077262435965_n

Chương 15: Tình cảm ái muội

Chuyển ngữ: TQSH
Biên tập: Hiên Viên Dạ Nguyệt

~~~*~~~

Ngày mười lăm tháng mười một, sau một quãng thời gian tuyết rơi liên tục tràn ngập thành Tây Phong, hôm đó ánh trăng sáng bỗng chốc nhô cao, mây đen dần dẫn trản ra, ánh sáng bàng bạc chiếu xuống mặt đất. Tuy rằng thứ ánh sáng ấy chẳng mang theo chút ấm áp nào nhưng nó lại tô điểm thêm vẻ đẹp cho bầu trời ban đêm.

Tô Thất Thất ăn cơm xong thì kéo ghế ra ngồi trong sân ngắm trăm. Vầng trắng sáng nhô lên cao nhưng trên bầu trời lại không có ngôi sao nào. Nàng cẩn thận lựa chọn đống thảo dược vừa hái ban sáng rồi dùng sợi dây buộc lại bỏ một bên. Trong mấy loại thảo dược này, có loại là vị thuốc cứu người, nhưng cũng có loại là độc dược khiến người ta liều mạng.

Hôm nay, cách ngày hôm đó chỉ còn bốn ngày.

Nàng biết Nguyễn Lương Ngọc sẽ không đi, cho dù thái độ của nàng có cương quyết hơn nữa, cho dù lời nói của nàng có tuyệt tình hơn nữa.. Tô Thất Thất nghĩ, nếu đối mặt với một người như nàng chắc chẳng có ai có thể chịu được, vì thế biểu hiện của Nguyễn Lương Ngọc hình như cũng quá kì lạ đúng không? Nếu hắn nói đến có cái gọi là nhất kiến chung tình, vậy thì.. ngại quá, nàng không tin cái này được.

Nàng cầm quyển lịch âm lịch, trong ngày mười sáu tháng mười một này có một kí hiệu đặc biệt. Tô Thất Thất nhìn chằm chằm nó hồi lâu, nàng hình như cảm giác được ngày này là một ngày rất quan trọng..

Nhưng mà ngày này, có hay không chắc cũng chẳng có gì khác lạ.

Sau khi Công Tôn Ly rời khỏi, Nguyễn Lương Ngọc liền bắt đầu ngày tháng đi sớm về trễ. Mỗi lần Tô Thất Thất thức dậy sớm cũng đều thấy giường hắn đã trống không, tấm chăn đã lạnh, hiển nhiên là hắn đã đi rất lâu rồi. Mấy ngày đầu Tô Thất Thất khá hiếu kì, không biết chuyện gì có thể khiến tên vừa lười vừa sợ lạnh như hắn ra sức đến thế, ra sức đến mức quên ăn quên ngủ.

Nói đến chuyện này, hình như Tô Thất Thất đã lâu không gặp hắn rồi. Nếu không phải ngày nào cũng có một tờ giấy trên bàn, Tô Thất Thất nàng cứ nghĩ hắn đã đi.

Thế nên, hôm nay nói nàng ngồi ngắm trăng, không bằng nói nàng đang đợi Nguyễn Lương Ngọc về. Tô Thất Thất không phải là một người thích giấu giếm người khác, nàng thừa nhận lúc này nàng cần một người bên cạnh. Nàng cũng không muốn che giấu gì, nghĩ muốn đợi liền đợi.

Chẳng qua, nàng chỉ cảm thấy một nỗi khổ sở vô hình trong ngày đặc biệt này thôi..

Nguyễn Lương Ngọc nương theo ánh trăng đi lên núi, xa xa vẫn là một màn đêm quen thuộc. Hắn cảm thấy hơi mất mát, hắn bận rộn lâu như thế, trong lòng vẫn luôn hi vọng Tô Thất Thất sẽ không tắt nến quá sớm.. Nhưng hắn cũng biết rõ chuyện này là hơi quá, Tô Thất Thất chắc chắn sẽ không làm việc này.

Vì thế, khi hắn thấy Tô Thất Thất buồn ngủ ngồi trên ghế, hắn kích động đếm mức muốn ném vỡ vò rượu trên tay..

Trong lòng nàng vẫn có hắn, nàng không xem hắn là người xa lạ! Nghĩ đến đây, Nguyễn Lương Ngọc thấy vô cùng vui vẻ. Hắn thật sự không ngờ sự vui buồn của hắn lại bị rung động bởi một hành động nhỏ của nàng. Hắn cơ hồ là chạy đến trước mặt Tô Thất Thất, một thân y phục trắng muốt, một nụ cười điên đảo chúng sinh.

“Thất Thất, nàng nhớ ta phải không?”

Tô Thất Thất uể oải nhìn Nguyễn Lương Ngọc, nàng đã chuẩn bị thảo dược xong lâu rồi, ngồi trên ghế ngủ gật nửa ngày, may thay, ngay lúc nàng đã quá buồn ngủ thì hắn cũng chịu về.

Mấy ngày nay, Nguyễn Lương Ngọc đều về nhà vào giờ này?

Tô Thất Thất nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi trên mặt Nguyễn Lương Ngọc nên im lặng gật đầu một cái.

“Thất Thất, ta cũng nhớ nàng!” Nụ cười xán lạn trên mặt Nguyễn Lương Ngọc biến mất, hắn ủy khuất nói, “Ta cứ tưởng nàng không để ý đến ta, ta cứ nghĩ nàng lại muốn đuổi ta đi.”

Nếu ta đuổi được thì ngươi đã đi lâu rồi! Tô Thất Thất thở dài một cái, nhìn thấy vẻ mặt mất mát của Nguyễn Lương Ngọc, trong lòng nàng thấy ấm áp hẳn, “Ngày nào ngươi cũng đi sớm về trễ, ta nào có thời gian hỏi ngươi chứ, tò mò tất nhiên là có rồi. Quan trong là, ngươi muốn nói không?”

Nguyễn Lương Ngọc thần bí nhìn nàng, “Thất Thất, bây giờ ta chưa nói cho nàng được, nhưng rất nhanh thôi, nàng sẽ biết.”

“Ta hiểu rồi, vậy ta không hỏi nữa.” Tô Thất Thất ngẩng đầu nhìn ánh trắng, trên môi treo một nụ cười nhàn nhạt.

Nguyễn Lương Ngọc thấy vẻ mặt của Nguyễn Lương Ngọc chỉ sợ nàng lại nghĩ bậy bạ trong lòng, “Thất Thất, ta muốn tặng nàng một món đồ, ngày mai ta sẽ đưa cho nàng được không?” Hắn thẳng thắn nói, thôi thì nói một nữa, giữ lại một nửa thêm phần thần bí vậy.

Tô Thất Thất kinh ngạc nhìn Nguyễn Lương Ngọc, ánh mắt như có như không quét đến quyển lịch âm, con số 16 nhức mắt nằm đó, trong lòng nàng run sợ một trận nhưng trên mặt lại không để lộ cái gì.

Nguyễn Lương Ngọc hắn… không thể biết được! Chắc là.. vì chuyện khác thôi…

“Ngươi cầm gì đó?”  Vẻ mặt Tô Thất Thất hiền hòa hẳn, nàng nói.

Nguyễn Lương Ngọc nhìn xung quanh rồi chạy vào nhà cầm một cái ghế và một cái bàn nhỏ ra, sau đó hắn để vò rượu lên bàn, sau khi đã ung dung ngồi xuống mới mở miệng, “Cái này.. là Tô Mị Ngữ đưa cho ta, thật ra ta nói không cần nhưng nàng ta cứ nhét vào tay ta.. Nàng nói, ta đã nhận bánh ngọt hoa sen rồi thì phải nhận luôn vò rượu này..”

Tô Thất Thất dở khóc dở cười, đáng thương Tô Ngữ Mị và Tiết Cần Cần yêu thương tên Nguyễn Lương Ngọc này, cứ ngồi đó mà ước mong tên nam nhân xinh đẹp này thích lại hai nàng. Thế nhưng, Nguyễn Lương Ngọc hắn ngay cả tên của người ta cũng không nhớ nổi, ngược lại… mỗi một chuyện nhỏ của nàng lại nhớ như in.

Ví dụ như, Nguyễn Lương Ngọc nhớ rõ nàng rời khỏi nhà vào giờ nào, nhớ rõ hôm qua nàng nấu những món gì. Hắn biết nàng không thích bị người khác quấy rầy nên không để thôn dân chiếu cố hắn, hắn biết nàng thích món thanh đạm nên cưỡng ép chính mình ăn theo nàng. Thậm chí, hắn còn nhớ rõ màu sắc quần áo nàng mặc hằng ngày. Cho dù là sống chúng cùng nhau, mấy chuyện này có phải đã để ý quá rồi không?!

Những chuyện này, Tô Thất Thất nàng không thể không biết, nhưng nàng biết thì sao chứ?! Nhắc nhở nàng cũng nhắc nhở rồi, chuyện nên làm nàng cũng làm hết rồi.

Nguyễn Lương Ngọc cẩn thận quan sát vẻ mặt của Tô Thất Thất, thấy nàng nhíu mày không vui, trong lòng cũng hoảng loạn hắn, hắn vội vàng đẩy vò rượu ra xa, “Thất Thất, nếu nàng không thích, vậy ta sẽ ném nó đi.” Nói xong, hắn đang cầm vò rượu lên chuẩn bị ném, động tác vô cùng dứt khoát.

Tô Thất Thất vội vàng ngăn lại, “Khoan đã, đưa vò rượu cho ta!”

Nguyễn Lương Ngọc khanh khách cười rồi đưa vò rượu cho nàng, hắn biết Tô Thất Thất không thích mùi rượu, “Thất Thất muốn uống rượu?”

“Đột nhiên muốn uống thôi.” Tô Thất Thất nhàn nhạt trả lời, ngón tay chạm dọc theo vò rượu nhưng không mở ra, nàng tựa hồ đang nhớ lại chuyện cũ trước đây nhưng lại bị phiền não bao phủ.

“Ta đi lấy ly.” Nguyễn Lương Ngọc kịp thời đứng dậy đi vào nhà.

Tô Thất Thất kinh ngạc nhìn bóng lưng của Nguyễn Lương Ngọc, người này, tính tình dịu dàng khiến nàng không biết làm sao bắt bẻ, phàm là thứ nàng cần, hắn đều không để ý gì làm cho bằng được.

Nguyễn Lương Ngọc, ngươi dạy ta cách hận ngươi đi!

Nguyễn Lương Ngọc, ngươi cứ đợi ta như thế, ta làm sao đành lòng nhìn ngươi hãm sâu vào?

Không lâu sau đó, Nguyễn Lương Ngọc cầm hai chiếc ly sứ ra. Ở trấn trên, ly sứ là món đồ dùng phổ biến của nhà nông, cách gia công của ly sứ không hề tinh tế, thậm chí khi chạm tay vào còn cảm nhận được bề mặt thô ráp của nó.

Tô Thất Thất nhớ tới chuyện, khi đó, Nguyễn Lương Ngọc còn đang oán trách, nói loại ly sứ này thô ráp như thế, cầm lên nếu bị đứt tay thì sao?!

Nguyễn Lương Ngọc là người được nuông chiều, chuyện này Tô Thất Thất đã biết ngay từ đầu. Nàng có thể chắc chắn rằng hắn là quý công tử được cung phụng mà lớn lên, có thể hắn đã trải qua sinh ly tử biệt nhưng chắc chắn chưa trải qua cảnh nghèo khó. Hắn biết giết người nhưng cuộc sống của hắn khác hẳn với người thường.

Nhưng sau đó, hắn học được cách rửa chén, rồi học được cách xử lí một ít chuyện nhà. Thậm chí, hắn còn tự giặt quần áo. Tô Thất Thất không hề lạnh lùng đến mức đó, những chuyện hắn làm nàng đều nhìn trong mắt.

Nàng biết, Nguyễn Lương Ngọc hắn làm nhiều chuyện như thế đều vì nàng.

Đến khi Nguyễn Lương Ngọc ngồi lên ghế, Tô Thất Thất đẩy vò rượu qua, Nguyễn Lương Ngọc tủm tỉm cười mở vò rượu ra, một mùi thơm ngào ngạt bay tới. Tô Thất Thất đưa ly qua cho hắn, Nguyễn Lương Ngọc rót đầy ly cho nàng xong rồi mới rót cho chính hắn.

“Ta kính ngươi, vì ngươi, hôm nay đã cùng ta uống rượu.” Tô Thất Thất nâng ly lên.

Nguyễn Lương Ngọc không nói, đôi môi khẽ cong lên tạo nên một cảnh đẹp tuyệt trần.

“Đinh!” một tiếng, hai ly rượu chạm vào nhau, sau đó lại tách ra. Tô Thất Thất vẫn chưa uống rượu nhưng đã nhuốm mấy phần men say, mùi rượu đậm đà cũng mang theo cơn say mãnh liệt. Nàng như cười như không uống một ngụm, nháy mắt đó liền đứng dậy ho sặc sụa, rượu trong ly cơ hồ đổ hết nửa, gò má trắng noãn của nàng hiện lên màu đỏ ửng nhàn nhạt.

Nguyễn Lương Ngọc một hơi cạn sạch ly rượu, vội vàng đưa tay đỡ nàng, cẩn thận vỗ nhẹ lên lưng nàng, trong lòng vô cùng lo lắng. Hắn chợt nhớ đến, lần đầu tiên gặp nàng, nàng cũng ho kịch liệt thế này, cả người giống như đang cố gắng giãy dụa lúc sắp chết..

Hắn muốn hỏi, nhưng lại sợ chạm đến chuyện buồn của nàng.

“Thất Thất, nàng đừng uống nữa. Nếu nàng thấy khổ sở, vậy cứ nói ra đi!” Nguyễn Lương Ngọc nhẹ giọng an ủi.

Tô Thất Thất lắc đầu một cái, Nguyễn Lương Ngọc đỡ nàng ngồi xuống ghế, thân thể nàng mềm nhũn suýt té, cả người đã say khướt đẩy Nguyễn Lương Ngọc ra.

Biết trước thì đừng cho nàng uống rượu.. Nguyễn Lương Ngọc bất đắc dĩ nhìn Tô Thất Thất đang đưa tay ra cướp lấy vò rượu, hắn thật sự không ngờ tửu lượng của nàng lại kém đến thế.

“Ta muốn uống! Ngươi có nghe không hả? Đưa rượu đây!” Tô Thất Thất cảm thấy cả trời đất như đang quay tròn, nàng cũng liên tục quay tròn theo, ánh mắt chăm chăm nhìn vò rượu, nhưng vò rượu kia lại bị người khác ôm vào, không để cho nàng chạm tới.

“Sao ngươi lại đáng ghét thế chứ?? Đưa rượu cho ta!! Cũng không phải là.. cũng không phải là ngươi…” Tô Thất Thất mông lung đứng dậy rồi lảo đảo đi đến chỗ có vò rượu, cả thân mềm nhũn không có chút sức lực nào.

“Ngươi nghĩ mình là ai chứ? Ta không quan tâm ai hết!! Ta không muốn ai hết!!”

“Ta đây là đang chuộc tội. Ta biết, thế nên ta không thể chết được, ngươi có hiểu không hả? Ta không muốn chết…” Tô Thất Thất bỗng nhiên nhảy một bước, Nguyễn Lương Ngọc không biết làm sao, đành phải bỏ vò rượu lại để đỡ Tô Thất Thất, cả người nàng vùi vào ngực hắn.

Đây là lần đầu tiên hắn gần nàng đến thế!

Thậm chí, hắn còn cảm nhận được nhịp tim của nàng, cảm nhận được nhiệt độ lạnh như băng trên cơ thể nàng và hơi thở của nàng phả vào cổ hắn. Ánh mắt Nguyễn Lương Ngọc phức tạp nhìn Tô Thất Thất. Có lẽ chỉ có lúc này, con người luôn che giấu bản thân này mới có thể bỏ lòng phòng bị, hồ ngôn loạn ngữ không cố kỵ gì hết.

Nhưng mà Tô Thất Thất rất không an phận.

Tay nàng quấn chặt cổ Nguyễn Lương Ngọc, trên khuôn mặt ửng đỏ là một nụ cười sáng lạn nhưng lại mang theo mấy phần mập mờ. Nguyễn Lương Ngọc cố gắng trốn tránh ánh mắt nàng, hắn không dám cam đoan hắn sẽ không làm gì hết, nhưng mà nàng lại không buông ra, ngược lại càng lúc áp càng gần. Cả người Nguyễn Lương Ngọc nháy mắt trở nên cứng đờ, sau đó, Tô Thất Thất híp mắt, nàng nhón chân hôn lên mặt hắn.

Đôi môi mềm mại lạnh như băng tựa như mang theo một mùi thơm nhàn nhạt, nháy mắt hòa tan khắp lòng.

Nguyễn Lương Ngọc chỉ thấy máu trong thân thể trở nên hứng phấn vô cùng, trong người có một loại xúc động vô hình. Tô Thất Thất vẫn ôm chặt thân thể hắn, khuôn mặt gầy gò tái nhợt của nàng, loại cảm giác hưng phấn kia khiến Nguyễn Lương Ngọc âm thầm than khổ.

Người say rượu đều hào phóng thế à?

Nguyễn Lương Ngọc không dám khẳng định điều này.

Nhưng mà hắn có thể chắc chắn rằng, nếu Tô Thất Thất tỉnh lại và biết hết mọi chuyện đã xảy ra, vậy thì người xui xẻo nhất định là hắn!

Thế nên, hắn phải giả bộ không có chuyện gì hết.

Tô Thất Thất vẫn đang hồ ngôn loạn ngữ.

“Ta đã chết từ lâu rồi. Ta chết hai lần rôi..  Ngươi nói xem, có phải tội nghiệt của ta nặng quá không?”

“Ta không phải khắc tinh.. Ta quên mất rất nhiều chuyện.. Ta nhất định sẽ chết sớm.. Ta luôn mơ thấy mẫu thân, mẫu thân luôn muốn giết ta..”

“Ta gặp phải một tên ngốc! Tên ngốc kia cứ cho rằng ta là người tốt, một lòng một ý với ta.. Nhưng mà, ta không phải là người tốt! Thậm chí, ta cũng không thèm nói cho hắn, một ngày nào đó hắn sẽ hối hận.”

“…”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tiếp tục đọc “[Nương Tử] Chương 15”

[Điền môn] Chương 28

ffa6dd51a26f3ec6993889ee44065af77859315c1881f-Fs27TI_fw658

Chương 28

Chuyển ngữ: Lam Thiên
Biên tập: Hiên Viên Dạ Nguyệt

Xuân qua, thời gian vẫn trôi, hoa rụng liễu nở.

Năm năm trôi qua, thời gian nói không ngắn không dài. Đối với Dung Xán mà nói, thời gian này đối với hắn không có ý nghĩa gì.

Một mảnh rừng phong ven hồ luôn thu hút sự chú ý của hắn. Màu đỏ của lá đỏ như máu, đỏ như tình, khiến cho hắn nhớ tới cô nương kia thản nhiên cười.

Thế gian này, lại không có một đóa hoa nào giống nàng. Tiếp tục đọc “[Điền môn] Chương 28”

[Nương tử] Chương 14

16938605_187738608380076_999276583671463156_n

Chương 14: Trước đây việc gì phải thế

Chuyển ngữ: Nhiên
Biên tập: Hiên Viên Dạ Nguyệt

Mỹ nhân, quả nhiên là vô cùng xinh đẹp, mặc dù người này đang cau mày không vui, mắt lộ tia nguy hiểm thì đó cũng bởi vì quá xinh đẹp mà thể hiện vẻ yêu kiều động lòng người.

Công Tôn Ly nhanh chóng đưa mắt lên người Nguyễn Lương Ngọc, đôi mắt khôn khéo nhìn chằm chằm vào nữ tử đang lười biếng nằm trên ghế.

Đối với mỹ nhân gã đều nhạy cảm như vậy.

Tạm để Tô Thất Thất chết đi sống lại một bên, gã hỏi, “Nàng là ai?”

“Hắn là Nguyễn Lương Ngọc.” Tiếp tục đọc “[Nương tử] Chương 14”

[Sủng phi] Chương 6

19225182_147007782514021_3833019577310473003_n

Chương 6

Chuyển ngữ: Lặng Gió
Biên tập: Hiên Viên Dạ Nguyệt

 

Ghi chú cho bạn đọc: Các kiểu tóc được nhắc đến trong truyện các bạn có thể xem ở Link dưới đây.

https://shinandsu96.wordpress.com/ruong-do/mot-so-kieu-toc-thoi-xua-cua-phu-nu-trung-quoc/

 

 

Ngày tuyển tú cuối cùng, các tú nữ đều mặc váy tơ màu cánh sen, bên trong cũng được thiết kế giống nhau, tất cả tú nữ đều mặc giống y nhau, khác nhau chỉ có tư chất của mỗi người.

Ai nữ công tốt thì dùng chút thủ đoạn ở trên chiếc váy tơ, nữ công kém thì thể hiện ở chỗ khác, ví như búi tóc và đồ trang sức.

Tú nữ cùng viện với A Mạn thật là thần thông quảng đại. Kỳ Nguyệt là thông minh nhất, nàng thêu hoa sen trên váy, lại dùng chỉ bạc, phảng phất như hoa sen đang từ từ nở rộ, tài năng ở điểm này thật là làm cho người khác nhìn mà hoa mắt.

Một người cũng tinh thông nữ công nữa chính là vị cô nương thẹn thùng, không nói được câu nào, Lưu tiểu thư, nàng đã dùng chút kĩ xảo trên tay áo, gắn thêm tua rua màu trắng, uốn cánh tay là thêm sinh động quyến rũ. Khác với hai người này, Kỷ Toàn ngang ngược hôm nay búi kiểu Kinh hộc kế, trâm cài gắn bốn con hồ điệp đung đưa, trên trán vẽ một đóa hoa nhỏ, cực kỳ nổi bật giống hai ngày trước.

Đến A Mạn và Tiêu Dư lại cùng phát hiện đối phương cũng không thay đổi gì giống như mình vậy.

Trong lòng Tiêu Du càng thêm phức tạp. Nàng nghĩ, không phải vì Nhị ca của mình mà vị Tống tiểu thư này cũng không muốn trúng tuyển nữa đấy chứ. Thật ra A Mạn không có ý nghĩ vậy, cầm kỳ thi họa nàng đều biết chút ít, nữ công chỉ hơi phiên phiến, hơn nữa cơ bản là nàng không để ý gì đến kết quả tuyển tú cả.

Được chọn thì vào cung, không thì về phủ lập gia đình, đối với nàng hai việc chẳng hề khác nhau. Nàng suy nghĩ các với những cô gái cùng lứa, vào cung phục vụ Thánh thượng, nhận ân sủng, thêm vinh hoa phú quý; cũng không như một số cô gái nghĩ, danh phận chính thê mới là quan trọng nhất, vì dù vào cung thành quý nhân thì cũng chỉ là thiếp thất. Nàng đã nghĩ cả rồi, bất luận kết quả thế nào đối với nàng đều như nhau.

Đời người ngắn ngủi, đắc ý thì nên vui, nhưng không bằng thuận theo tự nhiên.

“Tống muội muội thật sự rất hợp với váy màu cánh sen đó.” Kỳ Nguyệt nói hết sức thật lòng. Trong lòng không khỏi cảm thán thế gian lại có một giai nhân tuyệt mĩ như vậy. Mặc dù chỉ là váy bình thường, cách mặc phổ thông, nhưng lại xuất chúng như vậy, có phần giống như hạc đứng giữa bầy gà.

Cho đến khi chờ ở ngoài đại điện, bán kính hai thước quanh A Mạn và An Nguyệt cực kì vắng vẻ, hai người dường như bị mọi người cô lập. Hai người đứng đối diện ở hai bên, nhìn nhau, càng lộ ra điểm đặc biệt của cả hai.

An Nguyệt ngoài mặt tỏ ra thanh tao lạnh lùng, nhưng đã sớm quan sát kĩ người đối diện. Không thể không thừa nhận, nàng ta có đủ khả năng để cùng nàng phân tài cao thấp.

Nếu như ví bản thân như mây tận chân trời, thì người đối diện giống như sương mù trong mưa.

A Mạn cũng nhìn An Nguyệt đứng đối diện, một lúc là đoán được thân phận của đối phương. Chắc là vị minh nguyệt còn lại, quả nhiên danh bất hư truyền.

Giống như mọi người đoán trước, trong lễ tuyển chọn sau cùng, An Nguyệt quả nhiên được ban ngọc trúng tuyển, mà ngay sau đó là đến lượt A Mạn tiến vào.

“Vốn tưởng viên minh châu của An thái phó đã là đệ nhất mĩ nhân, không nghĩ tới có tú nữ có thể sánh ngang.” Hoàng hậu ngồi trên ghế phượng, bên cạnh Thánh thượng cười nói. Trong lòng thì rất bình tĩnh, lúc phục tuyển nàng đã chú ý tới, làm bộ như vậy cũng chỉ để lôi kéo được chú ý của Thánh thượng.

Dù sao An Nguyệt và Tống Ngọc Đường cùng vào cung mới có thể kiềm chế lẫn nhau, không thể để cho một phía độc chiếm.

“Mĩ nhân như vậy thật khiến chúng tần thiếp thấy hổ thẹn.” Luôn a dua theo hoàng hậu, Cẩn tần cũng phụ họa theo, nàng là người bên cạnh Thánh thượng từ khi còn là hoàng tử, năm đó không được sủng ái, đến bây giờ nếu không phải dựa hơi hoàng hậu, chỉ sợ trong cung này cũng sắp quên mất nàng là ai.

Vân chiêu nghi cũng sẵng giọng.

“Cẩn tỷ nói không sai, cũng sẽ không để cho ngài phải xấu hổ.”

Gia Nguyên đế đang nhìn tú nữ trong điện, nghe câu đó, ánh mắt nhìn sang Vân chiêu nghi, theo thói quen híp mắt.

Xem ra giáo huấn như thế vẫn chưa đủ.

A Mạn vẫn đang tuân theo quy củ quỳ trong điện, ma ma đã dạy, khi chủ tử chưa nói thì không được tùy ý động đậy.

“Các ngươi có tài nghệ gì?”

Hàng này vừa vặn là người trong cùng một viện, A Mạn chỉ thấy Kỳ Nguyệt đứng đầu đáp lại uyển chuyển.

“Thần nữ có chút hiểu biết về hội họa.”

Tài nghệ của Kỳ Nguyệt người thượng kinh đều biết, quả nhiên một bức họa đã giành được sự ủng hộ đông đảo của mọi người.

A Mạn xếp thứ hai, nàng suy nghĩ hồi lâu, quyết định gảy một khúc đàn.

“Cao cao hơn cả Thái Sơn, mênh mông hơn cả Giang Hà, hay lắm.”

*Giang Hà : hai con sông lớn của Trung Quốc, Trường Giang và Hoàng Hà.

Gia Nguyên đế khen ngợi, ban ngọc chọn.

Lượt này có năm người nhưng chỉ có hai người được chọn, ba người còn lại đều bị ban hoa.

*

“Trở mình một cái đã thành quý nhân.”

A Mạn nằm ghé người lên ghế mỹ nhân, khăn tay che gương mặt, thở dài hồi lâu, không rõ vui buồn. Nàng đã sớm rời khỏi viện của lão phu nhân, từ lúc vào hạ, nàng chọn ở Thủy Thính Hạ các.

Sau giờ ngọ tựa vào bên cửa sổ, không chỉ phong cảnh hữu tình, người cũng cảm thấy khoan khoái.

“Tiểu thư hôm nay trúng tuyển, chỉ chờ một thánh chỉ là có thể vào cung, có phải hay không quý nhân?”

Thái Phiền láu lỉnh, cô nàng là đang cười nhạo Nhị phu nhân Tống Vương thị hôm nay tới đây bợ đỡ.

A Mạn liếc Thái Phiền một cái, cô nàng lè lưỡi xoay người đi pha trà. A Mạn cũng không trách tội Thái Phiền, chẳng qua Nhị bá mẫu dù sao cũng là trưởng bối, nhưng trong lòng nàng cũng coi thường vị Nhị bá mẫu hay ra vẻ này. Vừa thấy mình sắp được trở thành quý nhân, tâng bốc mình lên đến tận chân trời, đúng là chẳng ra sao.

Hai vị tỷ tỷ của Nhị phòng thế mà lại không trúng tuyển. Tứ tỷ Tống Ngọc Phương giống Nhị bá mẫu, mặt mũi khá bình thường, ở vòng tuyển thứ hai bị loại, nhưng hơn ở tính tình ôn hòa, hiền lành nhanh nhẹn, không cần lo lắng. Lục tỷ Tống Ngọc Doanh lại khiến người khác không yên tâm, dù dung nhan xinh đẹp, nhưng tính tình sáu phần là giống mẹ, lại tâm khí cao ngạo, lúc này bị rớt tuyển không biết là sẽ gây chuyện ồn ào gì nữa.

Huống chi Nhị bá mẫu luôn là người không lợi lộc không dậy sớm, nếu không vì con mình không có kết quả tốt, lo sợ tới tương lai  chỉ sợ sẽ không ân cần đến thăm nàng như vậy.

Đúng như dự doán, buổi tối dùng dùng bữa, mẹ liền nhắc.

“Lục nha đầu của Nhị phòng bây giờ đang làm loạn lên đấy.”

A Mạn nhướng mày.

“E là có liên quan tới con rồi.”

Tống Vân thị tức giận.

“Nghe nói là yêu thích Nhị công tử phủ Tương Dương Bá. Nói là bây giờ con vào cung rồi, nếu phủ Tĩnh Khang Hầu chúng ta muốn liên hôn với phủ Tương Dương Bá, không bằng để cho con bé thay con. Nghe xem đây là cái gì? Ta cũng thấy xấu hổ thay cho nó?”

A Mạn bị nghẹn, miếng cháo gà hồi lâu mới nuốt trôi xuống bụng.

“Đúng là điên rồi mà.”

Từ xưa dòng trưởng dòng thứ không thể tùy tiện so sánh, nếu ở hoàng gia còn tạm được, còn đây chẳng qua chỉ là cô con gai của phòng dòng thứ, sao có thể xứng với công tử dòng chính nhà Tương Dương Bá được?

“Có lẽ là qua được đến vòng ba của tuyển tú nên thấy mình cao giá.”

Xưa nay thái độ trong kinh luôn là như vậy, khuê nữ mà không qua vòng thứ nhất thì đúng là một sự sỉ nhục, cô gái như thế dù bị đuổi về nhà cũng chẳng có người hỏi han, đến được vòng thứ hai là bình thường, tú nữ đến vòng ba, dù không được tuyển, cũng là cô con gái được nhiều gia đình mong muốn.

A Mạn không nói gì thêm, nhưng ngày hôm sau đã lấy cợ bị bệnh mà đóng của phòng không ra ngoài.

*

Lần đầu tiên vào cung là tuyển tú, ở vài ngày, lần này vào cung chắc sẽ là nửa đời sau. A Mạn ngoái nhìn cửa cung chầm chậm khép lại, trong lòng không khỏi xúc động.

Nàng được phong là chính ngũ phẩm uyển nghi, có thể mang một nha hoàn vào cung, nàng đã chọn Thái Vi cẩn thận, chững chạc. Dù biết thế là đúng, nhưng cũng không khỏi tiếc nuối, cuộc sống sau này không còn Thái Phiền hoạt bát, e là càng thêm nhàm chán rồi. Lúc bấy giờ nàng chưa thể ngờ đó chỉ là một câu nói vô ích.

“Uyển nghi nương nương, đây chính là Lưu Thủy các.”

Tiểu thái giám dẫn đường cười tươi hớn hở, hắn phải chi rất nhiều bạc mới có cơ hội ló mặt trước vị uyển nghi mới tới.

Hắn xóc xóc hà bao tỏng tay áo, cười như hoa nở.

Tuyển tú năm nay phong mấy vị quý nhân, chỉ có vị Tống uyển nghi và An uyển dung là phân vị cao nhất, nhưng hắn thông minh, nghe nói cha An uyển dung là thái phó, mà Tống uyển nghi đây lại xuất thân huân quý, hẳn sẽ béo bở hơn, quả nhiên như vậy.

“Lưu Thủy các phong cảnh đẹp lắm nương nương, bên trong lại chỉ có một mình ngài. An uyển dung cũng mấy vị quý nhân khác đều chỉ được ở thiên điện trong cung thôi, không được tự tại như nương nương đâu.”

Tiểu thái giám hài lòng, ngoài miệng bắt đầu lấy lòng, kể hết chi tiết tình hình trong cung hiện nay.

Hoàng hậu Tương thị thống lĩnh lục cung, quản lý cung vụ, nhưng dưới gối không có người con nào, cũng không được sủng ái, chỉ có ngày mười lăm Thánh thượng mới đến Phượng Nghi cung ngồi một lúc. Bốn vị Quý Hiền Thục Đức chỉ có Kỷ Thục phi và Doãn Đức phi. Kỷ thục phi cũng giống vậy, không con không sủng ái, còn vị Doãn đức phi kia lại có một người con trai, chính là Nhị hoàng tử ốm yếu. Người đang được sủng ái nhất trong cung là Lăng Vân cung Vân chiêu nghi và Trữ Tú cung Tương quý viện. Còn những vị nương nương khác trong cung, ví dụ như Lan quý nghi, Cẩn tần thì nhiều không đếm xuể.

A Mạn nghe đại khái, trong lòng đã biết chừng mực.

Trong cung này sợ rằng không yên ổn rồi.

Nhưng thế cũng hay, Lưu Thủy các này thanh tĩnh, cuộc sống chắc cũng không khác mấy so với khi ở trong phủ.

*

Có nhà vui mừng có nhà buồn, vị Vân chiêu nghi được nhắc là thừa hưởng sủng ái nhất hậu cung đang nôn đến thất điên bát đảo. Một tay xoa bụng, một tay vuốt ngực, trong lòng càng thêm phiền não.

Đứa bé này đến thật đúng là chuyện tốt, nàng đang được sủng ái, ngồi bên bàn cổ trong căn phòng hoa mỹ bày mưu tính kế, chỉ hận không thể tiến thêm vài bước. Gần đây thánh ý hết lần này đến lần khác thật khó dò, Thánh thượng cũng không còn cưng chiều nàng, thi thoảng có tới Lăng Vân cung cũng chỉ ở thiên điện. Vài hôm sau, dấu hiệu nàng bị thất sủng sẽ càng rõ ràng.

Nàng phải nghĩ cách kéo lại trái tim Thánh thượng mới được.

Vân chiêu nghi sờ cái bụng đang bằng phẳng của mình, băn khoăn không biết có nên thông báo tin này cho Thánh thượng hay không.

“Nương nương, Hoàng thượng hôm nay lật bài tử của An uyển dung.”

Vân chiêu nghi nghĩ đến ngày tuyển tú hôm đó An uyển dung lạnh lùng phảng phất dáng vẻ minh nguyệt, ngực như có cây gai đâm vào. Lập tức quyết định.

“Tìm người đi bẩm báo Thánh thượng, bản cung đã mang thai rồi.”

Cung nữ đáp lời nàng ta hơi kinh ngạc, định khuyên nhủ, nhưng ngay sau đó người run lên, nhớ tới ly trà lần trước ném vào đầu nàng. Sự khổ sở với máu tươi đầm đìa như thế, nàng không muốn trải qua lần nào nữa.

*

“Bẩm Thánh thượng, Lăng Vân cung Vân chiêu nghi có chuyện bẩm báo.”

Gia Nguyên đế nổi nóng, sao hồi trước chàng không hề thấy Vân Nhược này không biết thức thời chút nào, gần đây lại chẳng biết đạo lý gì như thế.

“Thưởng theo lệ đi.”

Triệu Phúc ngừng thở lui ra, đến cửa lắc đầu một cái, xem ra trong cung này hướng gió lại sắp đổi rồi.